Áo Đôi Tình Nhân - Qùa Tặng Tình Yêu

NGƯỜI YÊU CŨ - TIN NHẮN MỚI :"EM...CÒN YÊU ANH KHÔNG?"

NGƯỜI YÊU CŨ - TIN NHẮN MỚI :"EM...CÒN YÊU ANH KHÔNG?"

Lúc nửa đêm, máy di động của cô gái có tin nhắn mới, cô lười biếng bò dậy khỏi giường, mở máy xem, tin nhắn chỉ một câu ngắn ngủi mà để cô cả đêm trằn trọc:

NGƯỜI YÊU CŨ - TIN NHẮN MỚI :"EM...CÒN YÊU ANH KHÔNG?"

"Em còn yêu anh không?"
Đó là tin nhắn của người yêu cũ, vào lúc họ đã chia tay nhau nửa năm. Cô cứ nghĩ anh ấy sẽ chẳng bao giờ send tới bất kỳ tin nhắn nào nữa, bởi ngày đó họ chia tay nhau khó hiểu mập mờ, và cô chưa từng nghe từ chính miệng anh nói một lời dứt khoát: "Ta chia tay thôi!"

Cô cứ chờ đợi người bạn trai nói với cô câu đó, nhưng anh không, anh chọn cách chạy trốn, không cho ai tìm ra mình. Bạn bè đều khuyên cô nên thôi, vẫn chê anh không ra gì, vô trách nhiệm, không dám đối mặt, cho dù sau này cả hai có thành gì của nhau thì rồi cô cũng khổ thôi.

Cô chỉ mỉm cười, thường nói cô đã lâu rồi chẳng bận tâm, thiếu gì chàng theo đuổi, đời nào cô để ý tới người chẳng trân trọng cô. Nhưng mọi người đều biết, nửa năm qua, cô vẫn không quên anh.

Bởi những chàng theo đuổi cô nào ai đến gần được cô nửa bước.
Có lẽ anh còn yêu mình, cô đoán thầm. Anh chỉ chiến tranh lạnh mà thôi, chỉ tạm không liên lạc thôi, chỉ vì muốn cả hai có chút không gian tự do, để không như trước đây, anh luôn trách cô bám anh quá, làm anh thấy vướng víu nặng nề.

Có lẽ chỉ vì thế, chờ khi anh thấy nhẹ nhõm, tự nhiên quay lại bên anh, hai người sẽ như xưa, sẽ là quan trọng nhất của nhau.

Nghĩ thế, nên cô đã cố để tự đứng vững, cô bắt đầu một mình đi dạo, xem phim, một mình nấu cơm chăm sóc mình, một mình ra ngân hàng trả nợ, một mình học lái xe, chọn xe, thậm chí đi mua xe ô tô, một mình đi tìm nhà, dọn nhà mới, một mình đối mặt với cái chết của cha mẹ mình sau tai nạn giao thông...

Cô giờ đây đảm đương đời mình. Nhưng trong tình yêu, vẫn cần có anh ở bên.

"Em còn yêu anh không?"

Trời đã rạng, cô đã nhìn tin nhắn suy nghĩ dọc đêm, biết người con trai ấy đã hiểu ra, dù anh không chịu gọi điện trực tiếp cho cô, nhưng ít nhất đã gửi tin xem cô thế nào. Cô rất muốn gọi điện ngay cho anh, nói với anh rằng nửa năm nay em nhớ anh biết bao; nói rằng trong những thời gian đáng lẽ anh phải ở bên cô, thì cô đã chống chọi vất vả vượt qua; nói rằng dù nửa năm nay anh bỏ rơi, nhưng cô không đành xoá anh khỏi tim mình...

Nhưng cô kìm được, cô không muốn nửa năm chờ đợi sẽ tiêu tan thế này, cô muốn anh phải đau khổ, cô muốn giữ chút tự tôn.

"Không còn yêu!"

Cô mỉm cười bấm ba chữ, reply.
Sau đó, cô cứ chờ anh gọi lại cầu xin, chờ tin nhắn thăm dò tiếp theo của anh, chờ anh đột nhiên nhấn chuông cửa, rồi khi cửa mở anh đã đứng trước mắt, mạnh mẽ ôm lấy cô vào lòng, và dịu dàng nói anh biết anh đã từng sai lầm, rồi sau anh sẽ nâng niu cô...

Nhưng, ngày nối ngày, tháng nối tháng, nửa năm lại trôi qua, cô gái không hề nhận được bất kỳ tin tức gì về người yêu cũ.

Một ngày, từ bạn thân của anh, cô biết người yêu cũ tháng sau sẽ cưới vợ, cưới một người con gái cô chưa từng quen.

"Anh ấy bảo anh ấy rất cảm ơn em, nếu nửa năm trước em không reply tin nhắn, anh ấy làm sao đủ quyết tâm quên em đi, càng không thể cho cô gái kia một cơ hội..."

Người yêu cũ - người yêu mới

Em – Người yêu cũ.

Một ngày thứ 7 như bao ngày thứ 7 khác. Tan học là em ra bus stop ngoài cổng trường đón xe khách đường dài về Hải Phòng ngay.

Chiều nay trời bỗng đổ mưa. Cơn mưa đầu mùa hạ đến mà không báo trước, làm em chẳng kịp chuẩn bị ô dù gì cả. Bus stop đông nghèn nghẹt người, toàn sinh viên cùng trường cũng đang chờ xe về nhà. Em đoán kiểu này chắc lát nữa xe bus đến em sẽ bị đoàn người này đè đến bẹp dí và bẩn thỉu trong cái cửa xe bé tí ấy.

Tiếng còi ôtô vang lên nghe đến bực mình. Em đưa mắt tìm kiếm bóng dáng chiếc xe Hải Âu quen thuộc thì nghe tiếng còi xe ngày một gần và liên hồi hơn. Đánh mắt định lườm cho cái gã lái xe vô duyên nào đó một cái thì em bỗng giật mình và khựng lại trong vài giây.

Là anh, người yêu của em, à không, người yêu của em một năm trước đây. Hiểu rằng anh đang vời em lên xe, em mừng quýnh, chạy vội tới. Mở cửa xe và ngồi vào ghế trên bên cạnh anh.


Người yêu cũ - người yêu mới


Cái cặp nặng trịch đến khó chịu, sách vở thì ít mà quần áo cho 3 ngày nghỉ sắp tới thì nhiều. Em vô tư tháo cắp vứt ra ghế sau. Mở box trước mắt tìm cái khăn để lau tóc. Thấy cái khăn, em mới nhớ ra. Mặt em bỗng đỏ bừng, hình như anh cũng nhận ra. Em chỉ cười trừ và lí nhí:

– Ôi, em vô duyên quá anh nhỉ?

Anh cũng chỉ cười và nói:

– Có sao đâu, em cứ tự nhiên.

Đến lúc này em mới nhận ra rằng, một năm trôi qua mà những gì đã từng thuộc về em, hay những gì đã từng thuộc về cả hai chúng mình vẫn còn sâu đậm trong em. Có lẽ em không quên được vì nó là thói quen em lặp đi lặp lại trong quá khứ. Cũng có thể vì ngày xưa, chia tay nhau quá đột ngột, em vẫn chưa học được cách để quên những điều đó và rồi khi có người yêu mới, thì em không có lí do gì để học cách quên. Lúc này em mới để ý. Tấm thảm trải ghế kẻ caro trước đây em từng trải cho anh đã được thay bằng tấm thảm trải màu hồng Hello Kitty đáng yêu. Cái bùa em và mẹ xin cho anh trên chùa treo trên xe để anh luôn được may mắn khi đi đường cũng được thay bằng cái chuông gió có hình những chiếc lá thật đẹp. Mùi nước hoa xe cũng khác. Và cái khác mà đã khiến em bẽ bàng chính là chiếc khăn mà em vẫn hay dùng lau tóc mỗi khi lên xe mà gặp mưa.

Thì đúng rồi, cái gì cũng phải có sự thay đổi khi em và anh không còn là của nhau nữa. Anh giờ thuộc về người khác. Cái xe này cũng là phương tiện hay "ngôi nhà di động" của anh và người ấy. Mọi thứ đều phải khác đi cho hợp với người mới. Em không buồn đâu anh. Em có người yêu mới rồi. Em lơ đãng nhìn ra ngoài cừa kính ôtô. Màn mưa trắng xoá. Em bỗng muốn quãng đường Hà Nội – Hải Phòng dài thêm ra. Em có đang ích kỉ và xấu xa không? Em có phải đang ghen tuông không anh? Không! Có lẽ đó chỉ là sự ích kỉ, muốn cái gì đã là của mình phải vĩnh viễn là của mình mà thôi anh nhỉ?

Em không dám ngắm anh lái xe như trước đây em vẫn từng làm, không dám nắm tay anh hay tựa vào vai anh. Em chỉ có thể ngồi đó, im lặng, thi thoảng trả lời vài câu hỏi của anh. Rồi lại đằm mình vào bản nhạc mà em không mấy quen thuộc.

Anh đã ngỏ ý muốn đưa em về tận nhà, nhưng em từ chối. Em muốn anh cho em dừng ở bus stop cách nhà em vài cây số.

Trời vẫn mưa tưởng chừng như không muốn ngớt. Em đứng đó nhìn bóng dáng chiếc xe mang biển số thân thuộc; chiếc xe trước đây sau mỗi trận mưa thế này là em và anh lại cùng đánh bóng lại cho nó… cứ từ từ khuất dần rồi chìm hẳn trong màn mưa.

Em – Người yêu mới.

Em vừa đi cùng người yêu cũ anh ạ! Em kể với anh về anh ấy nhiều lần rồi anh nhỉ? Em biết lần nào anh cũng đến đón em nên em đã không để anh ấy chở em về thẳng nhà mà đứng đây đợi anh đấy! Em biết kiểu gì anh cũng sẽ cau có vì trời mưa mà phải đi đón em cho mà xem và em cũng sẽ phải chờ anh một tiếng là ít vì kiểu gì anh cũng chờ cho mưa tạnh hẳn mới đi đón em.

Vậy mà, em đã đoán sai. Em chỉ đứng đó chưa đầy một phút đã thấy anh đến. Trời mưa tầm tã, anh khoác áo mưa nhưng mặt ướt hết. Anh đi tông và quần jeans thì đã xắn đến gối. Không hiểu sao em bật khóc như đứa trẻ. Anh cuống quýt xuống xe chạy đến hỏi han em đủ thứ, rằng em ốm à, mệt à hay đau ở đâu nhưng em chỉ lắc đầu. Anh che áo mưa cho em và đưa em lên xe.

Giá mà anh cáu với em thì em đã không khóc đâu anh ạ. Giá mà anh đi muộn một tiếng cho ngớt mưa để em chờ thì em cũng không khóc đâu. Tự nhiên em thấy thương anh quá, em vốn vẫn nhạy cảm với những gì quá tình cảm anh dành cho em mà, em phiền phức, làm tội làm tình anh phải không? Ngồi trên xe em ôm anh thật chặt, tháo cả mũ bảo hiểm ra để được tựa đầu vào lưng anh. Anh hỏi em:

– Anh mà có ôtô thì vợ bớt khổ hơn vợ nhỉ? Hehe!

Em dúi vào lưng anh một cái:

– Em chả thích ôtô gì cả! Đi thế này mới được ôm!

Mặc anh hỏi han gì, em chỉ lắc hay gật đầu. Em nhớ ngày bé em hay ngủ gật trên lưng mẹ thế này, rồi nghe tiếng mẹ từ lưng phát ra, lạ lắm anh ạ! Rồi em thích được mẹ trùm kín áo mưa, đạp xe đèo em từ nhà trẻ về, đi qua bao con đường mà em chỉ nhìn thấy mỗi đường chứ không thấy khung cảnh xung quanh đâu, nên em cứ tha hồ mà cảm nhận chỗ nào đường trơn, chỗ nào xóc, chỗ nào quành trái, quành phái mà đoán xem sắp về đến nhà chưa. Hay anh nhỉ? Có lẽ bố mẹ em và anh luôn là người cho em cảm giác mình vẫn còn là một đứa bé luôn được bao bọc và che chở. Mỗi tiếng sấm vang lên em ôm anh thêm chặt hơn và cũng bày trò đoán đường như ngày xưa đi cùng với mẹ.

Giờ đây anh mới là hiện tại, là tình yêu đẹp nhất của em. Dù anh có đi xe máy hay thậm chí là xe đạp hay đơn giản nhất là cầm ô đến che cho em và đưa em về thì em cũng vẫn yêu anh nhiều nhất. Em không kể với anh về chuyện em vừa đi cùng người yêu cũ. Em không biết anh có ghen hay không, nhưng em sợ anh ấy sẽ làm em và anh mất cái khoảnh khắc gần gũi yêu thương hiếm hoi này. Những gì đã qua, em không hứa là sẽ quên hoàn toàn nhưng em hứa sẽ không để nó ngang bằng với anh. Quá khứ là những trang kỷ niệm đẹp, mà anh cũng có giống em, nhưng hiện tại khác với quá khứ. Yêu mỗi người lại là những tình cảm khác nhau, những cách bày tỏ tình yêu khác nhau…

Anh và em cười giòn tan. Bên ngoài tấm áo mưa, những hạt nước vẫn cứ ào ào rơi từ trên trời xuống. Em ôm anh thế này, dễ chịu hơn phải không anh?

Người yêu cũ – Em

Hôm nay thứ 7, ngày em về Hải Phòng mà lại mưa. Anh thấy có gì đó lo lắng nên đánh xe tạt qua trường em xem em ra sao. Nỗi lo của anh hình như không hề vô duyên chút nào, anh thấy em đang bị đám đông xô đẩy ở cái mái chờ xe bus bé xíu. Anh bấm còi để thu hút sự chú ý của em, mà cô gái đang ngáo ngơ kia cứ giả vờ kiêu ra mặt với anh như ngày xưa ấy [:-)] Hồi lâu em mới nhận ra anh. Em hồ hởi vào xe một cách tự nhiên. Rồi em đã nhận ra sự thay đổi ít nhiều trong xe, em đỏ mặt, bối rối. Anh hiểu cảm giác của em lúc ấy, nhưng anh lại nghĩ rằng, giá mà mình cứ có thể vô tư như thế thì tốt. Anh trách mình ngày xưa nông nổi, bỏ em đi để chới với theo sau, để em bơ vơ cổng trường những chiều quen mong ngóng anh đón đưa. Anh đã từng nghĩ mình không hợp nhau, anh cần một cô gái biết thích nghi nhanh với những thú vui, sở thích, những thú ăn chơi trác táng của anh mà anh đã không hề biết, niềm vui lâu dài và trọn vẹn đâu thể có được từ những thứ đó. Anh yêu một vài cô gái, người ta lấp đầy thời gian của anh bằng những cuộc đi shopping vô giới hạn, những buổi party, những event lớn nhỏ đủ thể loại và ngay cả trong một buổi tối tụ tập buôn dưa của bọn con gái. Rồi người ta cố gắng để xoá sạch và thay thế những gì đã từng thuộc về anh và em; mấy cô công chúa ấy thay hết tấm bọc ghế xe hơi của anh thành một màu hồng dễ thương nhưng khiến người khác nhìn anh như một kẻ biến thái, những chiếc chuông gió rối mắt làm anh điên lên những khi bực mình. Ngay cả chiếc khăn bông nhỏ xinh mà em thường dùng lau mái đầu ướt mưa cũng được thay bằng chiếc khăn tay làm điệu.

Anh choáng ngợp trong những hương nước hoa thơm nhưng không quen mũi, choáng ngợp với những bản nhạc DJ dữ dội và mờ ảo. Và càng như thế, anh càng muốn được sống lại trong những ngày còn em hơn.

Hôm nay anh biết em đã có người yêu mới. Anh thoáng có chút ghen tị. Không phải đâu, anh ghen tị lắm. Trước đây chưa bao giờ anh coi em là quý giá và quan trọng đến mức anh có thể tiếc khi bỏ đi. Nhưng anh nhầm, người ta có thể tìm được niềm vui tức thời trong sự xa hoa và đám đông náo nhiệt, nhưng có được sự bình yên thực sự cũng chỉ có trong tình yêu mà thôi. Anh đã cười, dù gượng gạo nhưng cũng cố tỏ ra vẻ anh ổn để cho em thấy. Không biết nếu anh đánh rơi và để lộ cái nụ cười gượng gạo đầy u uất bất ngờ ấy ra thì em có thương và lo cho anh nữa hay không? Giá mà chiều nay anh không sĩ diện và có thể dẹp bỏ đi cái tính tự trọng cao ngất trời ấy đi thì tốt biết bao. Anh sẽ mở lời gạ em làm lại người yêu của anh trong vòng 2 tiếng thôi…

Quãng đường từ Hà Nội về Hải Phòng mưa trắng xoá. Anh nhìn em lại ngáo ngơ mong ngóng như trước đây vẫn thế. Người yêu mới của em hạnh phúc em nhỉ?

Người yêu mới – Em

Vợ yêu bé nhỏ của anh. Hôm nay trời mưa to thật em nhỉ? Anh đang đi có việc thì gặp mưa nên tạt vào quán nước gần bus stop để tiện đón em.

Rồi anh thấy em bước ra từ xe của cậu ấy. Anh có thể nhận ra đó là người yêu cũ của em. Anh đã tức giận đến suýt văng tục. Anh thấy thật lạ khi em lững thững trong mưa mà không chạy vội vào mái che mà trú mưa. Rồi anh thấy thương vợ của anh. Nếu anh có thể đưa em về bằng ô tô thì em đã không bị ướt sũng đến tội thế này. Thấy anh, em bật khóc. Anh cuống quýt, vợ của anh hiếm khi khóc mà cho anh thấy, em vẫn luôn giấu nước mắt vào phía sau mà. Hoá ra vợ của anh thương anh. Em vẫn luôn thương anh nhiều như thế mà anh không hay biết, mà không, anh có biết nên mới càng được đà, cứ nghĩ dù có hành hạ em về mặt tinh thần đến mức nào thì em cũng không bao giờ giận hay chia tay anh đâu.

Lúc này anh mới thấy anh cũng thương em nhiều biết mấy, khi không có anh vợ ngờ nghệch và vụng về chăm sóc bản thân đến mức nào. Vợ luôn cần phải có một người đàn ông ở bên cạnh để chăm sóc và che chở. Người yêu cũ của em chắc làm được. Còn anh, liệu anh có làm được không? Anh đã mất bao nhiêu đêm trăn trở nghĩ sao cho sự nghiệp của anh được suôn sể, nghĩ sao cho luôn được bạn bè nể phục nhưng chưa một lần nghĩ làm sao để em luôn được hạnh phúc, em không còn phải khóc khi yêu anh. Anh đã giành cả đêm để thức xem một trận cầu, đi cả ngày với đám bạn, du lịch cả tuần cùng gia đình, nhưng chưa bao giờ anh dành 1 tiếng đồng hồ để đến đón em sớm hơn, cho em không phải chờ đợi mỏi mòn những chiều mưa tầm tã. Anh thật tệ khi không biết mình đang có một thiên thần bên cạnh. Cách em áp mặt vào lưng anh thủ thỉ bao điều; cách em thập thò trong áo mưa để chơi trò đoán đường với anh thật vô tư. Sao trước đây anh không biết giành thời gian thật nhiều ở bên em nhỉ. Vợ yêu bé nhỏ của anh là cả một kho tàng mà anh sẽ phải dành cả cuộc đời để khám phá. Và từng ngày anh sẽ khám phá em từng chút, từng chút một em nhé!!

Anh đã buông tay rồi đó, em cứ ra đi

Anh đã sẵn sàng buông tay em ra... Thực sự phải buông thôi bởi vì anh đã mệt nhoài, bước chân anh nặng trĩu, cánh tay đã mỏi nhừ, theo những ngày tháng chạy theo cái bóng của em, và giờ đây anh đã tự nhủ với mình rằng anh đã sẵn sàng rồi... sẵn sàng cho cái việc mà anh nghĩ anh sẽ chẳng bao giờ làm được đâu, đó là buông tay và ra đi...



Cái cảm giác mất mát này đã làm anh thực sự đau đớn, anh bật khóc, những giọt nước mắt mặn chát và cay nồng xộc lên sống mũi, tuôn sâu vào tận từng thớ thịt trên cơ thể, đau và nhức, như hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm, nhưng có mấy ai hiểu cho anh?

Buông tay em ra là sẽ không nắm tay em nữa, cũng có nghĩa là mất đi chỗ dựa, như thế anh sẽ ngã, nhìn anh ngã em có xót xa không? Buông tay em ra nghĩa là không còn có em, là mất đi em, mất đi cái hơi thở của những ngày qua. Có lẽ sẽ chết trong cái nỗi đau đang dày vò bản thân. Nếu anh chết em sẽ khóc chứ? Buông tay em ra nghĩa là khi anh quay sang bên cạnh để tìm kiếm 1 bờ vai, 1 vòng tay trong cái mùa đông giá rét này thì anh sẽ chỉ nhận được sự trống trải và hơi lạnh mà thôi, em sẽ chạnh lòng khi a co ro chứ?

Buông tay em ra là để em ra đi, em sẽ rời xa anh, không còn là của riêng anh, sẽ không bao giờ được nhận cái linh thiêng mà con người ta gọi là tình yêu của em nữa, em sẽ đem cho người khác đúng không? Từ bây giờ.... anh sẽ học cách chịu đựng 1 mình, những nỗi đau, những trăn trở. Anh sẽ học cách bước đi 1 mình, không có chỗ dựa nào cả. Anh sẽ học cách tự đứng bằng đôi chân, bằng sức lực của chính anh. Sẽ lấy những khoảng cách ngắn ngủi được bên em làm động lực, anh sẽ không cô độc trong những kí ức đấy đâu. Sẽ có 1 ngày... em quay lại và nắm lấy đôi bàn tay anh chứ? Sẽ có 1 ngày... em giật mình và em sẽ đuổi theo anh chứ? Sẽ có 1 ngày... em nhận ra em không thể sống mà không có anh chứ?Sẽ có 1 ngày nào đó... em hiểu rằng em đã làm tổn thương anh chứ? Khi đó em hãy tự nhủ với mình rằng anh buông em ra để em đi tìm hạnh phúc thực sự của mình và anh đã đau đớn biết chừng nào khi nhận ra rằng hạnh phúc ấy không ở nơi anh!

Anh biết mà, cái gì vốn không thuộc về mình thì sẽ chẳng bao giờ là của mình cả, nhưng anh vẫn cố chấp nghĩ rằng mọi cố gắng của mình sẽ xoay chuyển tất cả, anh ngu ngốc lắm mà. Hết rồi... hết thật rồi... tất cả đã kết thúc như 1 giấc mơ thật dài vậy... Người ta nói trong mỗi con người đều có 1 trái tim được chia làm nhiều phần, 1 phần để yêu thương và 1 phần nữa là để thù hận, và cũng bởi người ta đã quá yêu nhau nên mới thù hận lẫn nhau... Phải chăng khi không thể có được tình yêu, người ta mới thù hận để xoá nhoà cái gọi là thương yêu ??? Sợ lắm cái cảm giác phải ghét 1 ai đó, nhưng vì quá yêu mà thế thì càng đáng sợ hơn...

Em sẽ ghét anh chứ ? Sẽ căm ghét anh? Anh chẳng thể biết được nữa, anh đã rất yêu em cơ mà, yêu hơn mọi thứ anh có, mà đúng hơn " EM LÀ TẤT CẢ NHỮNG GÌ MÀ ANH CÓ"! Anh sợ rằng phải sống trong cái quay cuồng của hạnh phúc hôm qua. Sợ lắm những đêm nhớ em, nước mắt lại ràn rụa lại choàng tỉnh sau những cơn ác mộng về em. Sợ lắm khi mà đau đớn của anh hoà cùng với nhớ thương, để mỗi lần nhớ thương vô vọng lại là 1 lần đau đớn đến xé lòng.
Hạnh phúc là gió cứ phảng phất. Hạnh phúc là cỏ mềm xanh mướt dưới chân ai đó. Anh sẽ nhớ bao nhiêu cái cảm giác ôm em trong lòng và cảm nhận hơi ấm của em, nó làm anh mềm nhũn, làm anh tan chảy trong niềm hân hoan rằng em đang là của anh, anh sẽ nhớ từng lời nói yêu thương và ngọt ngào nơi em... Thế em có nhớ không? Tai sao lại cho người ta hy vọng rồi lại tước đoạt? Tại sao lại cho người ta hạnh phúc rồi lại rời bỏ hạnh phúc ấy khi mà nó chưa 1 lần trọn vẹn? Tại sao??? Tại sao??? tại sao lại như vậy??? Hãy trả lời anh đi! Nói nữa nói mãi cũng chẳng bao giờ biết được câu trả lời đâu... nhưng ít ra bây giờ anh cũng đã có đủ can đảm để đối diện với chính mình rồi. Nhìn em buớc đi và ngửa mặt lên trời cho nước mắt chảy ngược vào lòng nhé em... ANH ĐÃ BUÔNG TAY RỒI ĐÓ,EM ĐI ĐI... Mình đã từng yêu nhau. Một thời sánh bước bên nhau,những tưởng chừng sẽ là vĩnh cữu và không gì có thể chia cắt đuợc.thế mà... Những lời hứa hẹn chỉ như gió thoáng bay... Những lời yêu thương chỉ còn là dĩ vãng.Tất cả chỉ là kỷ niệm, rồi buồn rồi hận thế nào thì cũng là chia ly.

Con đĩ, người tình, hay là vợ?

Thứ 7 ngày 7 tháng 2 năm 2009
Người tình…
Tôi bỏ cô ấy để yêu một người khác, không phải vì tôi đã chán cô ấy… mà đơn giản là vì… cô ấy quá đặc biệt, tôi không thể hiểu nổi… và tôi sợ phải hiểu, sợ phải bước vào thế giới đầy rối ren của cô ấy.

Người yêu tôi bây giờ là một người đơn giản, cô ấy không quá hiền và cũng chẳng có cá tính dữ dội mấy, cô ấy không tự design một món quà cho tôi, không bất ngờ đến trước cửa nhà tôi trao cho tôi một nụ hôn, không nhét một cái gối to vào bụng và tưởng tượng rằng chúng tôi sắp có con… không, cô ấy không làm những điều mà người yêu trước của tôi làm. Cô ấy chỉ đơn giản gọi cho tôi một cú điện thoại mỗi ngày. Nếu muốn đi chơi với tôi, cô ấy sẽ lên kế hoạch trong vòng mấy ngày trước. Đến ngày Valentine cô ấy tặng tôi một miếng chocolate hình trái tim, trơn bóng không như miếng chocolate mà người yêu trước của tôi tự làm, có tên tôi và tên cô ấy trên đó.



Có thể có sự khác biệt quá lớn trong cách yêu của hai người… và cho dù biết rằng… người yêu trước của tôi yêu tôi một cách dữ dội hơn… thì tôi cũng không dám sống trong tình yêu ấy, tôi sợ sẽ bị nhấn chìm… điều tôi cần là một tình yêu đơn giản, có thể dẫn đến hôn nhân thì càng tốt. Sau khoảng 2 tháng chia tay, tôi vẫn nhớ cô ấy nhiều lắm, tôi không thể bắt gặp cô ấy trong hình hài người yêu mới nên tôi thường tự thần ra một mình, người yêu mới của tôi thấy vậy cũng hỏi thăm nhưng cũng chỉ là hỏi thăm cho qua chuyện, cô ấy không quan tâm nhiều đến điều mà tôi đang nghĩ.
Bất ngờ một hôm… Tôi nhận được tin nhắn của người yêu cũ.
“Anh thế nào rồi? Anh có được hạnh phúc không?”
Tôi reply ngay sau đó.
“Không hạnh phúc lắm! Nhưng giản đơn là được, anh cần nó…”
Một lúc lâu tôi không thấy cô ấy reply.

Tay tôi vẫn cầm điện thoại, vẫn chờ một dòng tin nhắn. Một lúc… một lúc lâu nữa… Tôi không chịu được nữa… tôi phải gọi lại, phải nghe bằng được giọng của cô ấy… Bất chợt, tôi chưa kịp bấm số thì điện thoại của tôi reo… Số của cô ấy… tay tôi run như lần đầu tôi bấm số làm quen với cô ấy.

- Em à, có chuyện gì không? Tôi cố lạnh lùng.
- Mình làm người tình anh nhé…
- Vậy là sao?
- Anh không cần phải yêu em… chỉ cần anh đến bên em những lúc anh cần em… có được không anh?
- Ừ…
Tôi biết tôi ừ là vì tôi còn quá yêu cô ấy… và tôi không có cảm giác tội lỗi mấy với người yêu mới… đơn giản là vì tình yêu mới không có gì đặc biệt, nổi trội.

Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ và đầy hoa cúc cắm ở xung quanh các vách tường.

- Anh tưởng em thích các quán cà phê có gam màu trầm cơ mà?
- Ồ… quen em lâu như vậy mà anh cũng không biết là em dễ thay đổi hơn là một cái lật tay sao?

Tôi cười, cô ấy vẫn hóm hỉnh như vậy, vẫn duyên dáng như vậy.

Chúng tôi về nhà của cô ấy, yêu nhau cũng khá lâu rồi nhưng thực ra tôi chưa bao giờ lên nhà cô ấy, tôi chỉ đứng tiễn cô ấy ngoài cổng khu chung cư, cô ấy bảo cô ấy chỉ sống một mình nên không muốn đàn ông lên, sợ lắm chuyện phát sinh, tôi bật cười, tôi đâu đến nỗi dê như thế, mà bây giờ là thời đại gì rồi mà cô ấy còn sợ chuyện đó… Vậy mà bây giờ… cô ấy chủ động mời tôi lên nhà.

Mọi người hàng xóm và bác bảo vệ già có vẻ quí cô ấy, người mỉm cười, người chào cô ấy, riêng bác bảo vệ thì nháy mắt với cô ấy một cái.

- Con bé này. Thế là cũng chịu dẫn người yêu lên nhà rồi hả?

Cô ấy cười nụ…

Nhà của cô ấy quá rộng đối với người ở một mình… chúng tôi ngồi uống nước, nói chuyện, bất chợt, cô ấy cố ý dựa vào ai tôi, tôi ôm lấy vai cô ấy… chúng tôi ngồi lặng một lúc… rồi cô ấy kéo khuôn mặt tôi lại thật gần, thật gần… tôi vẫn còn nghe rõ… lúc nụ hôn buông lơi lần đầu… cô ấy tựa trán cô ấy vào trán tôi thì thầm: “Em nhớ anh… đã từng nhớ không chịu nổi…” Tôi hôn cô ấy mãnh liệt hơn… Và chuyện đó đã xảy ra. Đó là lần đầu của hai chúng tôi.

Người ta bảo hạnh phúc xuất phát từ tình yêu chân thực thường không thể đi đôi với thực tế cuộc sống. Nhưng trong tôi vẫn tham lam, vẫn muốn có cả hai, tôi cần một người tình như cố ấy,nhưng tôi lại cần người yêu như người yêu tôi,và tôi chấp nhận sự thoả hiệp của chính mình.

Con đĩ…
- Anh có biết định nghĩa của người tình không??? Cô ấy nói trong tư thế nằm sấp và tay chống cằm.
- Không, cũng chưa bao giờ anh suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này.
- Một người tình thì kém xa một người yêu và hơn con đĩ một tẹo.
- Con đĩ… em nói nghe kinh quá.
Cô ấy không nói gì thêm, chỉ cười.

Chúng tôi duy trì quan hệ được hơn một năm. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc… nhưng lý trí của tôi vẫn đè bẹp hạnh phúc thực tại này. Có lẽ tôi sinh ra đã vậy. Không có từ mơ mộng mang tên cuộc sống. Tôi quyết định cưới vợ, không phải cô ấy mà là người yêu mới của tôi.

Khi tôi nói chuyện này với cô ấy, cô ấy không hề biểu lộ chút ngạc nhiên, thậm chí cô ấy còn lạnh lùng nói:
- Anh này… anh không tính giá cả cho những lần chúng ta quan hệ hay sao???
Tôi giật mình, tôi nghĩ cô ấy nói đùa…tôi cười xoà
Mặt cô ấy đột nhiên nghiêm lại:
- Em nói nghiêm túc đấy. Không có gì là không có giá đâu.

Tôi không tin vào đôi tai mình nữa. Hoá ra tôi yêu nhầm một con đĩ mất rồi. Tôi vẫn cố cười.

- Bao nhiêu hả em?
- Tuỳ tâm anh thôi…
- OK! Mai anh sẽ mang đến, hôm nay anh không mang nhiều tiền.

Hôm sau, tôi mang một phong bì tiền gồm 2000$ đến nhà cô ấy… Trong đó tôi còn để kèm mảnh giấy “Gửi em đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi”… Tôi biết tôi quá cay độc khi viết những dòng ấy nhưng tôi quá tức giận.

Cô ấy không liên lạc với tôi nữa. Cuối năm, chỉ còn 3 tháng nữa là cuối năm… tôi chuẩn bị cho lễ cưới.

Tôi và vợ tôi sống lặng lẽ, đời sống tâm hồn hay chăn gối đều không sâu sắc… Được gần một năm, tôi phát hiện ra cô ấy ngoại tình, không đau khổ, giằng xé, chỉ hơi ngạc nhiên… Chúng tôi chia tay nhau trong sự thoả thuận ngầm rằng chưa có con cái quả là một điều may mắn.

Tôi bắt đầu nhớ đến người yêu cũ… Cô ấy thế nào rồi, có chồng chưa, hay vẫn là một con đĩ bao trọn gói.

Tôi quyết định đến thăm nhà cô ấy. Đứng ngoài cửa tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc, có lẽ cô ấy đã có gia đình, ít nhất tôi cũng không phải ngại vì sợ phải bắt gặp cảnh cô ấy đang nằm với một người đàn ông khác.

Tôi gõ cửa. Một người phụ nữ ra mở cửa.

- Anh hỏi ai?
- Cho tôi hỏi Thư có nhà không?

Cô ấy không nói gì, lẳng lặng mời tôi vào uống nước. Xong đâu đấy cô mới chậm rãi kể chuyện…

- Cách đây gần một năm chính vì đứa bé này, con bé Thư nhà tôi đã đánh đổi chính mạng sống của nó.

Tôi đau nhói trong tim.

- Thư chết rồi hả chị? Chị không đùa chứ? Tại sao hả chị?

- Ừ! Hồi đó, bác sĩ khuyên nó là phá cái thai đi, nó bị bệnh tim, sinh con rất nguy hiểm, nhưng nó nhất quyết không chịu.

Tôi bàng hoàng… thì ra đây là sự thật. Sự thật đến chói tai và nhói lòng. Tôi ngồi thừ một lúc rồi bất chợt lên tiếng.

- Vậy bố đứa trẻ đâu?
- Con Thư nó là người đặc biệt, nó luôn làm những điều không ai đoán trước được, và có lẽ bố đứa trẻ là điều mà nó cũng muốn giữ kín… Nhưng tôi có một tấm hình nó giữ… hình như là của người đó… và hình như… đó là cậu. Đúng rồi, bây giờ tôi mới để ý… hình như đúng là cậu.

Chị dẫn tôi vào phòng Thư. Căn phòng vẫn nguyên cách trang trí. Những kỉ niệm xa xăm ùa về thấm đẫm nước mắt… Chị mở một hòm nhỏ và cầm ra một bức ảnh. Đúng rồi, đây là ảnh tôi, tôi nhớ hồi yêu nhau cô ấy xin tôi một bức ảnh để cài vào ví. Chị đưa thêm cho tôi một phong bì.

- Đây là tiền của Thư đưa tôi, bảo khi nào con nó lớn thì đưa cho con nó, nó đề phòng nếu nó sinh con mà không may ra đi, tôi cũng khá ngạc nhiên, nó có dư tiền trong tài khoản vậy mà nó phải cần 2000$ trong phong bì này đưa cho con nó là sao? Tôi nghĩ đó là của bố đứa trẻ. Có lẽ đó là cậu. Tôi nói có đúng không?… À, nó còn giữ một bức thư nhỏ, có lẽ là gửi cho cậu, tôi không dám dở ra xem.

Tôi vội vàng dở bức thư… màu chữ đã hơi hoen đi một tí. Không phải bức thư dành cho tôi… mà là bức thư… tôi đã dành cho cô ấy……
“Gửi em đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi”…

Hình như là… tôi đã nhầm con đĩ với một người tình… à không… không phải người tình… mà là người yêu… mà cũng chẳng phải… là vợ tôi… thực sự là vợ tôi!!!

Lần thứ 2 yêu em (phần 3)

KÝ ỨC

Năm năm trước, nếu không vì tính cách thất thường của Hạnh,có lẽ giờ này cuộc sống của Lam đã không có sự xuất hiện của Duy Nguyên. Nếu như Hạnh nói trước với Lam rằng không muốn có con nữa, không muốn làm thụ tinh nữa, chỉ cần nói trước một ngày thôi thì đã không khiến Lam bị bức đến mức phải thay chị mình làm việc đó. Còn Duy Minh thì khiến Lam cảm thấy áp lực,trước khi gặp Duy Minh,Lam không cảm thấy mình nợ ai bất cứ điều gì,nhất là tình cảm. Nhưng chính Duy Minh đã khiến Lam lo sợ quá nhiều điều,lo sợ một ngày nào đó sẽ vô tình dựa vào Duy Minh,sợ Duy Minh vì trách nhiệm mới ở cạnh Lam. Thực ra năm năm trước Lam cũng không muốn bỏ đi một cách lặng lẽ như thế,sau ngày đó,Lam cũng sắp tốt nghiệp,luận văn cũng đã nộp rồi,chỉ còn chờ kết quả và nhận bằng tốt nghiệp. Lam định tốt nghiệp xong rồi về quê sống một thời gian đợi đến khi sinh xong con rồi mới tính tiếp. Nhưng mà lần Lam đến quán Tú Anh để xin nghỉ việc,Lam đã nghe thấy được những lời từ miệng Duy Minh mà cho đến bây giờ nghĩ lại vẫn còn cảm giác đau nhói.
Ngày đó khi bước vào quán đã gặp ngay Hạnh và Duy Minh ở đó,định sẽ nói chuyện với Tú Anh trước rồi mới ra chào hai người. Nhưng khi Lam đi gần đến,Lam chết lặng khi Duy Minh đẩy cho Hạnh một cái phong bì
- Dù thế nào thì mong chị hãy nhận lấy cái này,chắc sẽ có lúc cần đến,xem như là quà mừng đầy tháng sau này cho đứa bé.
- Cậu làm thế này là thế nào? Cậu vẫn chưa biết gì sao?
- Biết gì? Chị không phải ngại,tôi thấy cái này là bình thường,dù sao tôi cũng không thể chăm sóc cho đứa bé,xem như là tấm lòng của một người quen.
Hạnh chau mày một lúc như đang nghi ngờ điều gì đó rồi nói
- Cậu chưa gặp Lam sao? Cậu hãy gặp và đưa cho nó,cái này tuyệt đối tôi không thể nhận.
- Tôi mới đi công tác về,tôi có qua bệnh viện thì bác sĩ bảo mọi chuyện diễn ra tốt đẹp,liền liên lạc với chị,còn chưa gặp Lam,lát tôi sẽ đến chỗ Lam.
- Tôi vẫn chưa hiểu ý cậu là gì mà lại làm thế này. Hạnh tiếp.
- Một đứa trẻ mà nói dù sao cũng là máu mủ,không thể chăm sóc cũng không thể không có trách nhiệm một chút.
- Trách nhiệm sao? Cái đó tôi nghĩ là cậu không cần lo lắng,chúng ta đã nói rõ rồi mà,đứa trẻ này không liên quan đến cậu,mà chúng tôi chắc chắn đủ khả năng chăm sóc,chắc chắn không phiền đến cậu.

- Điều đó tôi biết,nếu chị ngại,thế thì chị chỉ cần nghĩ là tôi đang rũ bỏ hoàn toàn trách nhiệm đi cũng được,chị thấy đó,tôi còn chưa tốt nghiệp,dù sao thì,làm một người bố bây giờ cũng là quá sớm. Để tôi khỏi áy náy,chị có thể đừng từ chối ý tốt này chứ.
- Tôi nói rồi,cậu gặp Lam đi,tôi tùy nó quyết định. Không đợi Duy Minh nói thêm,Hạnh đứng lên về.
Còn Lam,khi nghe lời của Duy Minh nói rũ bỏ trách nhiệm kia,đã chạy thẳng về nhà trọ thu xếp đồ đạc,ra bến xe lên chiếc xe có giờ chạy sớm nhất. Bây giờ,Lam không thể về quê được nữa. Gọi điện thoại cho con Hạnh,nói cần đi xa một thời gian rồi tắt máy,tháo pin. Lam không thể hiểu nổi cảm xúc của mình,ngay từ đầu đã xác định là cái trách nhiệm kia Lam không cần nhưng từ khi nghe thấy chính miệng Duy Minh nói lại cảm thấy thất vọng vô cùng. Có lẽ thời gian qua ở cạnh Duy Minh,Lam đã sớm xem Duy Minh như một người bạn,ít nhiều cũng có tình cảm. Chiếc xe cứ chạy,đưa Lam ngày càng xa. Đến khi dừng lại cũng là sáng sớm ngày hôm sau. Lam bước xuống,trước mắt là một thị trấn ven biển nhỏ. Lam sống ở đó suốt một thời gian dài,đến khi Duy Nguyên ra đời gần một năm mới quay trở về quê. Sau khi Lam bỏ đi,Hạnh đã thay Lam đến nhận bằng tốt nghiệp,giờ cũng là lúc Lam quay về đi tiếp con đường mà trước đây Lam vạch ra,nó đã bị ngắt quãng gần hai năm rồi.
Lam về nhà,bố mẹ cũng đã biết hết chuyện,gần hai năm qua chỉ thỉnh thoảng gọi về nhà báo mình vẫn khỏe,Lam biết mình đã khiến cho người nhà quá lo lắng. Khi bố mẹ Lam biết Lam muốn quay lại Hà Nội,đã nói Lam cứ để Duy Nguyên cho ông bà chăm sóc nhưng Lam không đồng ý,Duy Nguyên từ khi còn ở trong bụng đã là một phần máu thịt,hơi thở hàng ngày của Lam,một phút giây Lam cũng không muốn xa con.
Sau khi trở lại Hà Nội,Lam thuê một phòng trọ nhỏ,ban ngày gửi Duy Nguyên cho Hạnh. Hạnh giờ đã là một người phụ nữ của gia đình,không còn đi làm nữa,ở nhà chăm lo cơm nước cho chồng,cũng chưa có con. Thế nên thời gian rảnh rỗi rất nhiều. Ngày trước cũng vì cuộc hôn nhân này mà Lam mới có Duy Nguyên, Hạnh vì muốn cưới người đàn ông này mà ngày đó nói dối Lam đã lỡ có thai không thể làm thụ tinh,hơn nữa lại còn một tháng sau đó sẽ kết hôn. Tất nhiên đám cưới đó Lam không đến dự. Sau này khi gặp anh rể,Lam mới hiểu tại sao Hạnh lại si mê người đàn ông này như thế,cũng cảm thấy được an ủi đôi chút. Anh rể Lam có vẻ ngoài rất đàn ông,chín chắn trưởng thành,làm việc có nguyên tắc,hơn nữa lại là người sống rất trách nhiệm. Khi gặp mẹ con Lam đã ngay lập tức bắt Lam chuyển về ở cùng nhưng Lam từ chối.Không hiểu anh rể Lam làm sao mà lại bị cô chị ẩm ương của cô hớp hồn như thế,nghĩ đến Lam bất giác mỉm cười. Đó phải chăng cũng là duyên số. Trước khi gặp Mạnh Lâm,Lam cũng chuyển cơ quan nhiều lần,tuy làm việc đúng ngành nghề theo học trước đây nhưng vì không có đam mê như việc viết lách nên khi Mạnh Lâm ngỏ ý Lam đã không ngần ngại mà nhận lời.

còn nữa................................

Lần thứ 2 yêu em (phần 2)

GẶP LẠI.

Đưa Duy Nguyên đi nhà trẻ xong,Lam cũng vội vã đến cơ quan,công việc này đối với Lam mà nói,là niềm vui. Thời gian qua,chuyển nơi làm không biết bao nhiêu lần,để tránh lời ra tiếng vào mà Lam cũng đổi chỗ ở không ít lần. Cuối cùng cũng đã ổn định được hơn một năm. Cuộc sống bây giờ bắt đầu trở lại giống như kế hoạch ban đầu của Lam,chỉ có điều,bây giờ có thêm sự xuất hiện của Duy Nguyên,điều đó khiến cho Lam cảm thấy hạnh phúc hơn.




Sau bao nhiêu thời gian tích cóp thì cuối cùng Lam cũng mua được một căn nhà trong khu chung cư mini,cũng đủ không gian để Lam sống cùng Duy Nguyên. Duy Nguyên là một đứa trẻ ngoan,đáng yêu,lanh lợi. Cũng rất quấn Lam,trước khi ngủ bao giờ cũng nằm trong lòng Lam,ôm Lam thật chặt. Đôi mắt của Duy Nguyên khiến Lam cảm thấy như đang nhìn vào một người nào đó,đã rất lâu rồi không gặp.
Từ khi đi học cho đến khi đi làm,Lam chưa bao giờ để bản thân có thời gian rảnh rỗi dư thừa,từ khi có thêm Duy Nguyên,cuộc sống của Lam lại càng thêm bận rộn. Ngoài giờ hành chính,Lam còn nhận việc làm ở nhà,nhưng không phải vì thế mà Lam không quan tâm đầy đủ đến Duy Nguyên,có lẽ tình yêu dành cho Duy Nguyên còn nhiều hơn rất nhiều tình yêu của một người mẹ dành cho con. Duy Nguyên là đứa trẻ rất tự lập,nếu Lam bận,sẽ ngồi yên cạnh Lam chơi đồ chơi của mình. Khi Lam đến đón muộn cũng ngoan ngoãn ngồi trong lớp chờ,không đòi hỏi Lam thứ này thứ nọ như những đứa trẻ khác. Có lẽ Duy Nguyên cũng cảm nhận được rằng mình không giống những đứa trẻ đó,trong nhà không có bóng dáng của người bố. Thế nên cũng càng quấn quít Lam hơn.
Duy Nguyên rất thích ăn kem,cứ mỗi tối cuối tuần Lam đều dẫn Duy Nguyên đi ăn kem,nhìn đứa trẻ trước mặt,đôi mắt long lanh,nụ cười hồn nhiên múc từng thìa kem cho vào miệng,Lam bất giác mỉm cười. Ở điểm này,Duy Nguyên rất giống Lam,chỉ   cần nhìn thấy kem là mọi thứ đều trở nên dễ chịu. Cũng có một người từng nói với Lam,Lam là con sâu kem,người đó có cái tên mà đôi khi Lam buột miệng nhắc tới không hiểu vì sao –Dương Duy Minh.
Sáng sớm,chuẩn bị mọi thứ xong,Lam chở Duy Nguyên đi học,đầu tuần,xe cộ đông đúc,dòng người cứ nhích từng chút một,Duy Nguyên ngồi sau ôm chặt lấy Lam,đôi tay bé nhỏ đan vào nhau. Đứa trẻ này luôn khiến Lam thấy ấm áp vô cùng,dù là những hành động rất bình thường cũng trở thành đáng yêu. Lam đến công ty là lên ngay phòng tổng biên tập,gần đây tòa soạn có tổ chức cuộc thi “ Viết về nơi bạn sống “ và giải thưởng là một chuyến du lịch trong nước,Lam phụ trách cuộc thi này nên sáng sớm đã được gọi lên để nhận trách nhiệm đi liên hệ với công ty du lịch đó. Lam theo địa chỉ tìm đến công ty du lịch,sau khi gặp trưởng phòng kế hoạch của họ để thảo luận hợp đồng,mọi chuyện đều thuận lợi,hợp tác vui vẻ. Phía bên công ty du lịch đó cũng ngỏ ý muốn tòa soạn của Lam quảng cáo đôi chút về họ sau hợp đồng này,hi vọng được hợp tác lâu dài. Lam về truyền đạt lại với Tổng biên tập cũng nhận được thái độ rất hài lòng. Để bàn bạc về sự hợp tác này,đích thân Tổng biên tập và Giám đốc công ty du lịch kia sẽ gặp nhau bàn kỹ hơn,Tổng biên tập có ý muốn Lam cùng đi,và đương nhiên Lam không thể từ chối. Sếp Tổng của Lam là một người đàn ông thành đạt,có vẻ ngoài rất ưa nhìn,được hầu hết các nhân viên nữ trong tòa soạn thầm ái mộ,chính anh cũng là người đã đưa Lam đến với tòa soạn này. Trước đây học đại học Lam không học về báo chí truyền thông,nhưng được làm một nhà báo là ước mơ của Lam. Tình cờ nói chuyện với Lam trong một diễn đàn báo chí văn học,Mạnh Lâm – Tổng biên tập đã mời Lam về tòa soạn của mình. Lam rất biết ơn anh,đồng thời cũng luôn cố gắng hơn mọi người để không phụ sự kỳ vọng của anh vào mình đồng thời dập tắt lời ra tiếng vào về năng lực của Lam.
Đi cùng Mạnh Lâm đến chỗ hẹn,Lam không thể ngờ được rằng,người mà năm năm nay Lam cố gắng tránh mặt,lại xuất hiện với tư cách đại diện cho công ty đối tác. Duy Minh,hiện giờ đã là Giám đốc một công ty du lịch có uy tín. Duy Minh thấy Lam,ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lam,lông mày nhẹ nhướn lên rồi nhanh chóng giãn ra,ngoảnh sang Mạnh Lâm cười nhẹ và bắt tay. Lam không biết giây phút thấy Duy Minh đã sững sờ như thế nào nữa,nhưng thái độ của Duy Minh thì Lam không thể ngờ được,đôi mắt lãnh đạm Lam chưa từng nhìn thấy,cho đến khi Mạnh Lâm kéo ghế bảo Lam ngồi xuống Lam mới bình tĩnh lại được một chút. Cả buổi Lam chỉ nói được vài câu xã giao,hợp đồng cũng được ký kết ngay sau đó. Mạnh Lâm đưa Lam về,đến nhà,Lam chạy vội vào tìm Duy Nguyên,thấy Hạnh đang ôm Duy Nguyên ngủ,tự nhiên thở dài. Mỗi lần Lam có việc về muộn đều nhờ Hạnh sang chăm sóc Duy Nguyên. Sau khi Hạnh về,Lam lại càng thêm rối bời,định đi ngủ sớm thì chuông điện thoại reo. Dãy số rất lạ,giọng của người nói rất ấm nhưng cũng không kém phần dứt khoát :” Xuống nhà,chúng ta cần nói chuyện”. Lam khóa cửa,đi cầu thang bộ xuống,lúc nhìn thấy Duy Minh chiều nay,Lam biết mình không thể trốn tránh thêm nữa,chỉ cần nhìn thấy Lam,đừng nói là số điện thoại,kể cả những ngày tháng qua Lam ở đâu làm gì cũng sớm biết được.
Duy Minh đứng tựa người vào cửa xe,chiếc xe đen bóng,dáng người cao cao,bộ đồ Tây lịch lãm,ánh mắt sắc lạnh khi thấy Lam đi tới. Không đợi Lam mở miệng,Duy Minh kéo lấy tay Lam,lôi vào xe. Duy Minh vẫn vậy,vẫn luôn kéo Lam đi như thế,mặc dù tay có chút đau nhưng chưa bao giờ khiến Lam khó chịu.Lam cố nở một nụ cười gượng gạo:
- Giờ này không về với vợ con còn kiếm tôi làm gì? Cậu vẫn thế nhỉ,hành động chẳng có nguyên tắc gì cả.
- Cô còn nhớ tôi cơ đấy. Sao,sống tốt quá nhỉ,còn được sếp đưa về tận nhà cơ mà.
- Tôi không hiểu chuyện này liên quan gì đến cậu,có gì nói nhanh lên,mai tôi còn phải đi làm.
- Cô có thể không quan tâm đến cảm nhận người khác đến mức đó sao,dù gì giữa chúng ta cũng không phải không có quan hệ gì.
- Quan hệ? Thế theo cậu là quan hệ gì?
- Cô quên nhanh thế,tôi không phải là bố của con chị gái cô còn gì.
Nghe đến đây,Lam tự nhiên run nhẹ lên,nhếch miệng
- Cậu hiểu lầm rồi,đứa con đó chị tôi không sinh,xin lỗi đã phụ ý tốt cậu ngày đó,bây giờ thì chúng ta không còn quan hệ gì nữa chứ? Nói rồi Lam mở cửa xe,bước nhanh ra ngoài,đi về phía chung cư,không nói thêm một lời.
Lam đi rồi,Duy Minh cứ ngồi như thế,nhìn theo bóng Lam,đến khi trời mờ sáng mới rời đi. Đêm đó,lại một lần nữa,có hai người không ngủ, cả đêm Lam ôm chặt lấy Duy Nguyên,trong lòng hiện lên một nỗi lo sợ không nói nên lời. Dù thế nào,đứa con này đối với Lam là tất cả,cho dù phải từ bỏ công việc hiện tại,bỏ nơi này,Lam cũng không bao giờ để ai đưa Duy Nguyên đi.
Lam cũng biết với tính cách của Duy Minh sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy,nhưng sau đêm đó,không thấy Duy Minh liên lạc nữa,Lam cũng yên tâm hơn,chắc Duy Minh cũng đã có gia đình riêng,nhất định là chỉ vì tò mò về đứa con mà đến gặp Lam.
Cuối tuần,Lam lại đưa Duy Nguyên đi ăn kem,suốt đường đi Duy Nguyên cứ líu lo như chim sẻ,kể cho Lam hết chuyện này sang chuyện khác trong ngày. Cuối tuần nên quán kem lúc nào cũng đông,nhìn Duy Minh liếm nhẹ vết kem trên môi Lam lại càng muốn đưa Duy Nguyên đi xa khỏi nơi này,chỉ cần hai người sống bình yên bên nhau là đủ.
Bỗng nhiên có một bóng người cao cao xuất hiện trước mặt Lam,xin được ngồi cùng vì quán hết chỗ,Lam chưa trả lời thì Duy Nguyên đã nhanh chóng gật đầu :” Chú đẹp trai cứ tự nhiên ạ “
Duy Minh ngồi xuống,cười với Duy Nguyên:
- Cháu tên gì?
- Dạ Duy Nguyên ạ.
Duy Minh khẽ nhìn Lam,xong lại quay sang Duy Nguyên hỏi tiếp
- Thế cháu bao nhiêu tuổi rồi?
- Dạ cháu năm tuổi.
Nghe đến đây,Lam đứng dậy,bảo Duy Nguyên là muộn rồi phải về,Duy Nguyên ngoan ngoãn nhảy xuống ghế,nắm lấy tay Lam rời đi,Duy Minh cũng chạy theo hai mẹ con Lam nhưng chỉ đi sau không nói gì. Đến khi Lam với Duy Nguyên về chung cư mới gọi cho Lam. Lam không nghe máy,cài lại chế độ im lặng. Một lúc sau nghe thấy tiếng gõ cửa,Lam ra ngoài thì thấy Duy Minh đang đứng ở đó,định đóng cửa vào thì bị Duy Minh chặn lại:
- Nếu không muốn Duy Nguyên nghe thấy thì ra ngoài này nói chuyện chút.
- Cậu lại muốn gì nữa đây?
- Đứa bé đó…Bố nó đâu?
- Đó không phải việc cậu có thể quản.
- Cô nói thật đi,có phải Duy Nguyên là con tôi không?
Lam chột dạ,quay lưng đi.
- Là con tôi,không liên quan đến cậu.
- Hôm trước tôi có qua bệnh viện ngày trước,đúng là chị cô không có tham gia quá trình thụ tinh đó,lẽ nào người đó là cô.
- Đừng cái gì cũng cho mình là đúng,tôi đã nói rồi,đứa con này không liên quan gì đến cậu. Lam bước vào nhà,đóng chặt cửa.
Những ngày sau đó,ngày nào Duy Minh cũng đến trước cửa chung cư của Lam mỗi sáng,dừng xe nhìn Lam đi làm,tối đến cũng nhìn Lam lên nhà rồi mới về. Không nói một lời nào. Nhưng chính điều đó cũng làm Lam bất an. Lam gửi đơn nghỉ phép rồi định cùng Duy Nguyên về thăm bố mẹ một chuyến,cũng lâu rồi không về nhà. Tắt điện thoại,ở nhà nghỉ ngơi suốt một tuần,Lam đã suy nghĩ rất nhiều,nếu như thật sự phải đối mặt thì Lam sẽ đối mặt. Dù sao ngày trước bản khế ước cũng ghi rõ ràng Duy Minh sẽ không có quyền hành gì đối với đứa con này,không có quyền cướp nó khỏi Lam.
Trở về chung cư sau một tuần,Lam lại thấy bóng dáng chiếc xe quen thuộc đó,nhưng người trong xe hình như không còn kiên nhẫn được như trước nữa,chạy thẳng đến chỗ Lam. Duy Nguyên thấy Duy Minh thì ngạc nhiên kêu lên “ Chú đẹp trai “. Duy Minh cười xoa đầu Duy Nguyên,Lam nói Duy Minh chờ Lam đưa Duy Nguyên lên nhà rồi sẽ xuống. Thấy Lam xuống,Duy Minh chau mày:
- Đi đâu suốt một tuần?
Lam không trả lời
- Rốt cuộc lại muốn chạy trốn thêm lần nữa sao? Không ngờ cô năm năm rồi vẫn thế,chỉ biết đến mình.
- Năm năm rồi cậu cũng đâu có thay đổi,Lam mỉa mai.
- Tôi tất nhiên không thay đổi,tôi vốn sống rất tốt,nếu không có sự xuất hiện của cô tôi sống rất tốt. Cô có quyền gì mà đến xáo trộn cuộc sống của tôi rồi bỏ đi như thế,làm thế cô vui lắm sao?
- Hình như cậu tìm nhầm người rồi,tôi đâu có phúc phần tác động được cuộc sống của cậu.
- Cô nói đi,rốt cuộc cô coi tôi là gì?
Lam im lặng,Duy Minh tóm lấy tay Lam,kéo Lam lại gần mình,ép người Lam vào cửa xe,gằn giọng:
- Em định giả vờ không hiểu đến bao giờ?
Cả người Lam run lên,nhịp tim dồn dập,cố gắng vùng ra khỏi Duy Minh nhưng không được,cuối cùng Lam gắt lên :
- Buông tôi ra
- Em nói đi,cho tôi một lời giải thích,để tôi có thể từ bỏ em,từ bỏ người dằn vặt tôi suốt năm năm,nói đi,vì sao em lại bỏ đi như vậy. Nếu em nói là vì em có người khác,tôi sẽ buông.
- Được,tôi có người khác,hợp ý cậu chưa? Buông tôi ra. Lam quát,bao nhiêu lời định nói đã chuẩn bị suốt một tuần đã bị Lam nén lại. Người đàn ông đang đứng trước mặt Lam,vốn dĩ không muốn có sự xuất hiện của Duy Nguyên.Nhưng giọt nước mắt rơi xuống đã phản bội Lam,cố gắng không nhìn vào mặt Duy Minh,nước mắt Lam rơi,từng giọt nối nhau.

Duy Minh buông tay Lam,thẫn thờ
- Em nói dối. Duy Minh đã sớm biết Lam không hề có ai khác,nhưng sự ghen tuông khó chịu trong lòng khi thấy Lam đi cạnh Mạnh Lâm khiến Duy Minh không thể không hỏi Lam câu đó.
Lam quệt nước mắt,cười nhạt,bao tủi hờn suốt thời gian qua,một mình nuôi con,chịu bao lời ra tiếng vào,bỗng chốc tan vào nước mắt.
- Đó là con tôi đúng không?
- Cậu là người không có quyền hỏi câu đó,đừng quên những gì cậu đã viết và chấp nhận năm đó,cậu không có quyền gì đối với đứa con này. Việc gì cậu phải giả vờ như thế,chắc cậu cũng sớm tìm hiểu được lý do tôi có đứa con này. Duy Nguyên mang một nửa dòng máu của cậu không có nghĩa nó là con cậu.
- Cuối cùng em cũng thừa nhận,tôi chỉ muốn chính em thừa nhận. Linh Lam,đó là con của chúng ta,em nói tôi không có quyền,nhưng em cũng không thể không cho tôi có trách nhiệm đối với con.
- Duy Nguyên không cần.
- Em không thừa nhận tôi không có nghĩa con không cần tôi,em đã bao giờ hỏi xem con muốn gì chưa?
- Cái đó không cần người ngoài phải dạy,xin hãy tránh xa chúng tôi một chút,nếu không muốn cả đời này không được gặp lại Duy Nguyên. Lam lạnh lùng nói rồi bước về phía chung cư.
Duy Minh thở hắt ra,tim đau như bị cấu xé giày vò,người con gái này,ngay từ lúc đầu đến giờ,chưa bao giờ chấp nhận anh bước vào cuộc sống của cô ấy,rốt cuộc phải làm sao mới có thể khiến em động lòng,em hãy nói cho tôi biết đi,tôi phải làm sao mới khiến em chấp nhận tôi?
Cả đêm không ngủ,vì mới nghỉ phép nên Lam không muốn ngày đầu tiên đi làm lại xin nghỉ,mặc dù rất mệt mỏi vẫn gắng gượng đến tòa sọan. Sáng nay ra khỏi chung cư không thấy xe của Duy Minh,Lam lại thở dài. Đến tòa soạn,thấy Lam,Mạnh Lâm nhẹ nhàng vỗ vai,nói Lam cứ nghỉ thêm ít ngày,Lam từ chối. Việc công việc tư rõ ràng,Lam không muốn chỉ vì mình mà Mạnh Lâm khó xử với các nhân viên khác.
Ngồi trước màn hình máy tính,có rất nhiều việc cần sắp xếp lại, nhưng đầu óc Lam bây giờ trống rỗng. Hình ảnh của Hạnh, hình ảnh Duy Minh,Duy Nguyên cứ hiện lên lần lượt trước mắt Lam.
 

Lần thứ 2 yêu em (phần 1)


Nhìn đứa trẻ bên cạnh say giấc ngủ khiến cho Lam từ lâu đã không còn hối hận về quyết định của mình. Đứa trẻ này rất ngoan, đi học về là liến thoắng kể chuyện trường lớp, rồi lại liên tiếp những câu hỏi vì sao vì sao,nhưng điều đó lại chưa bao giờ khiến Lam bực bội,kể cả lúc mệt mỏi nhất. Khuôn mặt xinh xắn đó là tất cả niềm hạnh phúc của Lam. Một đứa trẻ ngoan,một đứa con mà

khoảng năm năm trước chưa bao giờ xuất hiện trong tưởng tượng cũng như kế hoạch cuộc đời của Lam.
Thỉnh thoảng nghĩ về ngày đó,Lam lại cảm thấy may mắn vô cùng,vì ông trời đã mang đứa trẻ này đến cho Lam.



NHÂN DUYÊN.

Năm năm trước Lam là sinh viên năm cuối, là cô gái vô cùng bận rộn với việc học và làm thêm. Từ lúc lên đại học, cô đã vạch ra rõ ràng kế hoạch của cuộc đời mình. Đó là sự nghiệp,và chỉ sự nghiệp mà thôi. Lí do vì sao trong kế hoạch của Lam không xuất hiện bóng dáng một người đàn ông có lẽ cũng do ảnh hưởng từ chị của Lam. Lam có một người chị mà đường tình duyên vô cùng lận đận, yêu không phải ít, nhưng yêu ai cũng yêu sống chết. Thế mà chẳng có người đàn ông nào đi đến một kết thúc tốt đẹp, một đám cưới. Và hơn nữa, Lam cũng chưa bao giờ có tình cảm đặc biệt với người con trai nào.
Lam cứ sống như thế, dự định học xong sẽ về quê để được ở gần gia đình, kiếm một công việc ổn định, xây một ngôi nhà, mỗi năm đi du lịch vài lần, đó là cuộc sống trong sự sắp xếp của Lam. Nhưng hình như số phận muốn cô gái mạnh mẽ này phải thay đổi một lần, phải làm lệch đi kế hoạch của Lam thì mới thỏa mãn.
Vừa chia tay người yêu không hiểu là thứ bao nhiêu,Hạnh – Chị của Lam, gọi điện thoại đến, dứt khoát tuyên bố :
- Em phải kiếm bố cho con chị, hoặc làm thế nào cũng được, cho chị một đứa con, nếu không nhất định chị sẽ đi tu cho em xem, chị biết em rất giỏi trong mấy việc tìm kiếm này mà.
- Chị nói cái gì vậy? Chả lẽ chị ... chị có thai mà không biết bố đứa bé là ai sao? Đầu óc chị có bình thường không vậy ?
- Mày nghĩ chị là ai mà nghĩ vớ vẩn như thế hả?
- Thế chị là ai?
- Tao là chị mày, tao không đùa đâu, lần này không đùa, nếu mày không giúp chị, chị…chị sẽ chết cho mày xem, chị nghĩ rồi, không có chồng cũng được nhưng phải có con.
- Chị nói cái quái gì vậy, thế sao không kiếm ai đó mà cưới rồi sinh con như người bình thường đi. Không thì đi xin con nuôi cũng được, chuyện này là chuyện của chị sao em lo nổi.
- Không được, chị quyết định sẽ không lấy chồng, con nuôi cũng không được, lỡ sau này nó bỏ chị mày theo bố mẹ ruột nó thì sao. Chị nghĩ rồi,

người ta bảo bây giờ chỉ cần thụ tinh nhân tạo là được. Vấn đề ai sẽ hiến tinh trùng, cái đó mới cần mày giúp, tìm cho chị một người tình nguyện đi.
- Chị điên sao? Không vào bệnh viện nhờ người ta tư vấn luôn đi, hỏi em sao biết được, em có phải cái gì cũng làm được đâu.
- Nhưng vào viện thì không biết được ai là người sẽ là bố của con chị, chị muốn biết mặt người đó để sau này nếu con muốn còn gặp được. Mà đẹp trai anh tuấn càng tốt, giúp chị đi mà,nếu còn ai giúp thì chị cũng không nhờ đến mày.
- Chị thôi ngay đi. Cái này em không làm được. Bao nhiều đàn ông của chị sao không nói họ giúp. Nói rồi Lam tắt máy.
Mấy ngày sau đó,không thấy Hạnh gọi lại nói gì thêm, Lam cứ nghĩ mọi việc đã lắng xuống,ai ngờ Hạnh gọi điện về nhà,khóc lóc gì đó với bố mẹ,khiến bố mẹ gọi cho Lam,lại còn tỷ tê bảo Lam giúp Hạnh. Thật không còn gì để nói. Không ra sức ngăn cản lại còn đồng tình ủng hộ. Nói gì thì nói,việc này với Lam là không thể.
Lại một ngày bận rộn nữa đến với Lam,vừa bước xuống xe bus là chạy vội vào trường,và điều đó không may khiến Lam đâm sầm vào một người cao lớn,một chàng trai mà lại bịt kín từ đầu đến chân.nào mũ rồi khẩu trang. Nếu như trong phim hoặc tiểu thuyết thì sau đó sẽ có một màn xin lỗi rồi nhặt sách vở giúp,nhưng cái con người vừa đâm vào Lam đến một câu xin lỗi cũng chẳng thấy đâu,cứ thể chạy thẳng một mạch. Nhặt hết đống đồ bị rơi xuống,Lam nhìn thấy một cái ví tiền,chắc là của anh chàng kia làm rơi,định gọi anh ta lại để trả nhưng đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Tò mò Lam mở ra xem,có chứng minh thư,có thẻ sinh viên,cùng khóa với Lam,một số giấy tờ khác và cũng kha khá tiền mặt. Vì muộn học,không nghĩ được nhiều,Lam vội vã vào lớp,định bụng cuối buổi sẽ lên phòng công tác sinh viên nhờ người ta trả giúp.
Đến lúc tan học,Lam lên phòng công tác sinh viên,gửi lại ví,chưa đi được một đoạn đã bị anh bí thư gọi lại,bảo rằng chủ nhân chiếc ví bây giờ cũng đang ở trường,Lam nếu không bận thì đưa thẳng cho người ta,đỡ mất công thông báo. Lam nghe vậy đành gật đầu,vì Lam cũng là cán bộ lớp,cũng biết những việc vặt vãnh này nếu có thể xử lý thì không nên làm phiền người khác. Cầm lại ví,nghe rõ lớp của chủ nhân chiếc ví rồi Lam quay lại giảng đường. Lúc đến lớp thì thấy người ta đã về hết,chỉ còn một người đang đóng cửa,Lam đoán chắc là lớp trưởng nên trình bày rõ xong gửi lại nhờ người ta gửi lại người đánh rơi. Cậu bạn kia không những không nói gì mà còn nhìn Lam với ánh mắt nghi ngờ,thấy vậy Lam cũng chẳng buồn giải thích,đi thẳng về phía cổng trường.
Kết thúc một ngày bận rộn sau công việc làm thêm,Lam chìm vào giấc ngủ,cũng không để ý điện thoại đang réo từng hồi.
Sáng sớm dậy,vớ lấy điện thoại.hơn 20 cuộc gọi nhỡ của một số lạ,Lam cũng chẳng buồn để tâm,chắc lại một chàng trai hôi sữa nào đó muốn làm quen,trẻ con bây giờ đúng là không thể quản được rồi,những việc này diễn ra nhiều đến mức nghĩ đến Lam chỉ nhếch mép nở một nụ cười.
Hôm nay Lam học 3 tiết cuối,thế nên có thể thoải mái dậy muộn và chậm chạp dọn dẹp qua mọi thứ rồi mới chờ xe đến trường. Giờ Lam đi xe bus cũng không chật chội nữa,vẫn ngồi được chỗ yêu thích,cắm tai nghe rồi ngắm nhìn đường phố bên ngoài. Đó là sở thích của Lam.
Đến trường vẫn còn sớm nên Lam lấy chìa khóa phòng rồi ra ban công đứng chờ đến khi mọi người đến đông đủ,chuông reo mới vào lớp. Tan học lại khóa cửa rồi đi trả chìa khóa phòng,trả xong chìa khóa phòng ra đến cửa thì có một bóng dáng to lớn đứng chặn ngay trước mắt,Lam đi bên nào hắn cũng lùi sang bên đó. Rút cục không chịu được nữa,Lam ngoảnh lên nhìn,cố nhịn nhẹ nhàng nói “ Tôi phải,cậu trái,ok”. Nói rồi Lam bước sang bên phải,nhưng cậu ta vẫn bước chặn trước mặt Lam. Không chịu nổi nữa,Lam quát:
- Có chuyện gì? Tôi đâu có nợ nần gì cậu,chặn tôi làm gì?
- Chả phải cô bảo cô phải tôi trái sao,tôi bước đúng y như cô nói mà.
Nghĩ lại thấy cái gì đó không đúng,cậu ta đứng đối diện Lam,bên phải của Lam chính là bên trái của cậu ta,nói vậy do Lam,nóng mặt,Lam nhếch mép cười:
- Thế mời cậu đi trước vậy


Cậu ta bước một bước đứng bên cạnh Lam rồi xoay người lại cùng hướng với Lam,không có ý định rời đi,Lam mặc kệ,định bụng bước thật nhanh qua cái kẻ dở người này thì bị hắn kéo tay lại,cộc lốc một câu :

- Theo tôi.

- Có gì nói ở đây đi,mà tôi quen biết gì cậu,cậu trưa muộn đói qua hoa mắt à? Lam rút tay lại.

- Cậu là người hôm qua gặp tôi? Không nhớ?
- Hôm qua? À,hóa ra cậu là người tôi đã nhờ,chả lẽ đến đòi công? Công phải chứ? Ngẫm nghĩ một lúc rồi Lam nhướng mày lên trả lời.
- Trả lại một cái ví đã bị móc trong tình trạng nguyên vẹn,tự cô không thấy kỳ lạ sao?
- Ví cậu?
- Không phải của tôi thì tôi đến đây để ngắm cô chắc.
- Tôi chả việc gì phải quan tâm đến việc đó,không phải ví của tôi,đã trả lại còn không cảm ơn đến đây nói này nọ,đúng làm ơn mắc oán. Nói rồi Lam bước chân đi.
- Hay là cô chính là kẻ đã móc ví rồi giả trả lại để làm quen? Haha,thừa nhận đi,chuyện này tôi cũng quen rồi,thừa nhận đi rồi tôi sẽ bỏ qua cho cô lần này.
Nghe đến đây,Lam nhìn hắn ta bằng ánh mắt khinh khỉnh rồi cứ nhắm cổng trường mà tiến.Nhưng cái gã cao hơn Lam hẳn một cái đầu nửa cái cổ kia chẳng chịu buông tha cho Lam,cứ đi theo Lam thắc mắc hết việc này việc nọ. Trưa nắng nóng,Lam cho rằng mình không có nghĩa vụ phải trả lời nên mặc kệ hắn ta đi theo. Hình như cuối cùng không chịu được nữa,tên đó kéo tay Lam lại,nắm chặt cổ tay Lam khiến Lam hơi đau. Lam chau mày
- Cậu muốn gì nữa đây?
- Nếu đúng cậu không liên quan đến tên móc túi kia thì tôi nợ cậu,cậu muốn gì tôi sẽ đền đáp.
- Không cần,cảm ơn,cậu tốt quá. Bây giờ tôi đi được chưa? Lam tiến thẳng bến xe bus mà chạy,rõ là phiền phức cái loại người này,mặt mày sáng sủa mà đầu óc quá rắc rối đa nghi.
Lam đi rồi để lại một người ngẩn ngơ phía sau,lẩm bẩm :” Cô ta chạy nhanh thế làm gì,mình là bệnh dịch chắc?”
Chiều Lam nghe theo lời dặn của phụ mẫu,đến thăm hỏi tình hình của chị Hạnh,Hạnh vẫn thế,hết khóc lóc nhờ Lam giúp việc có con sang uy hiếp bắt Lam không muốn cũng phải làm. Kì kèo mãi Lam mới rời được nhà Hạnh để đi làm thêm. Mặc dù Hạnh đã có nhà nhưng Lam không muốn chuyển đến ở cùng,với lý do :” Bà chị này đời sống riêng tư quá phức tạp,Lam muốn được tự do”
Lại một ngày nữa trôi qua,sáng hôm sau dậy Lam lại thấy một loạt cuộc gọi nhỡ,xem lại nhật ký cuộc gọi thì đúng là số lạ hôm qua. Hôm nay còn gửi cả tin nhắn nữa,mở tin nhắn ra đọc xong Lam ném thẳng điện thoại vào túi :” Tôi muốn gặp cô – Chủ ví “. Một con người quá kiêu ngạo,từ nét mặt đến cách ăn nói,không đáng để đôi co.
Sợ hắn ta sẽ đến kiếm chuyện nên Lam đến lớp chỉ ngồi trong phòng,cuối giờ cũng về sớm hơn một chút. Ra đến cổng trường thì điện thoại reo,là phụ thân gọi:
- Dạ,bố ạ,có chuyện gì không ạ?
- Chị mày nó đang nằm viện,cắt tay,mày đến xem thế nào,có gì báo về để bố mẹ còn biết mà lên.
- Cắt tay gì cơ ạ? Lam hoảng hốt.
- Bạn nó gọi về bảo thế,đang ở viện X,đến ngay xem nó sao rồi.
- Con biết rồi ạ,mọi người đừng lo lắng quá.
Lam nghe thấy tiếng thở dài,hình như phụ thân còn muốn nói gì đó nhưng rồi lại cúp máy.
Lam bước lên taxi chạy thẳng đến bệnh viện,nhớ lại lời nhờ vả của Hạnh và sự uy hiếp Lam,không ngờ làm thật,tay Lam run run gọi cho Hạnh,mãi mới có người bắt máy,giọng tươi tỉnh:
- Mày còn nhớ có người chị này sao?
- Chị điên à,chỉ có mỗi chuyện con cái thôi cũng làm chuyện điên rồ đó,chị muốn cả nhà tức chết phải không?
- Tao đang nằm viện,mày còn tính người không hả?
- Cuối cùng thì chị muốn gì?
- Tao …muốn có con thế thôi.Nếu không thì mày lấy chồng đi rồi sinh cho chị đứa cháu chị nuôi cũng được.
- Hoang tưởng.
- Biết ngay mà,mày vốn dĩ có xem tao là chị đâu. Mày đã như thế,không yêu ai,cũng không muốn lấy chồng, còn không giúp chị nữa thì mày muốn cả nhà này tuyệt tông chứ gì. Mày đúng là con bất hiếu.
- Nhắc đến hai chữ lấy chồng,Lam sững lại,thở hắt ra rồi nói : Được,con chứ gì,chị cứ nằm đấy,cùng lắm là em kiếm con cho chị,nhưng nhớ cho rõ,đây là lần cuối cùng,chị mà còn thế thì đừng chị chị em em gì nữa. Lam quát.
- Biết ngay mày không thể không lo cho chị mà,chị yêu mày nhất.
Nghe đến câu này Lam tắt máy,đến bệnh viện xông thẳng vào phòng bệnh,nhìn Hạnh một tay cầm táo,một tay băng ngón trỏ và cổ tay. Thật hết biết,còn cắt hai vết. Giận tím mặt,Lam không nói thêm gì nữa,định quay về lấy cho Hạnh ít bộ quần áo thì nghe Hạnh nói sẽ xuất viện luôn. Lam đành đi làm thủ tục xuất viện cho Hạnh trong tình trạng đầu bốc khói.
Lam vừa đi,y tá bước vào,nhìn cánh tay Hạnh,tròn mắt ngạc nhiên
- Cô vừa bị thương tiếp sao? Lúc nãy chỉ băng mỗi ngón trỏ sao giờ lại thêm cái cục băng này ở cổ tay,cô tự băng?
- Phiền chị băng lại giúp,Hạnh cười cười.
Cô y tá mở ra băng lại,mắt mở còn to hơn lúc nãy,không hiểu cái người này muốn mình băng cái cổ tay lành lặn làm gì rồi thở dài định khuyên cô ta qua khoa thần kinh kiểm tra.
Lam làm xong thủ tục gọi xe đưa Hạnh về,nấu cơm xong mới rởi đi. Lam không hỏi Hạnh vì sao bị thương vì cô nghĩ đó là Hạnh tự tử,đâu biết rằng vì muốn học làm người phụ nữ gia đình,Hạnh tập nấu ăn,cắt phải tay,vết cắt hơi sâu nên phải đến bệnh viện,nằm viện một ngày là do shock tinh thần chứ không phải do đau thể xác,và tất nhiên phụ mẫu ở nhà cũng biết điều đó.
Lam gọi về nhà báo Hạnh ổn xong,tắm rửa rồi cầm tài liệu lên giường định đọc thì ngủ quên mất. Và đây là đêm thứ ba,chuông điện thoại cứ đổ chuông mãi mà không có người nhắc máy.
Kết quả là sáng hôm đó,có một người xông thẳng vào lớp Lam,nói với giáo viên gì đó,rồi cô giáo mỉm cười dịu dàng,gọi đích tên Lam ra có người gặp. Nhìn nụ cười nham nhở của tên kia,Lam đành lững thững bước theo hắn.
- Muốn gì nữa?
- Muốn gặp cô,không được à? Cao giá thế.
- Hóa ra là rảnh rỗi sinh nông nỗi,xin lỗi cậu,cậu rảnh còn tôi thì không,đừng có đi lại lượn lờ trước mắt làm phiền người khác nữa. Chuyện tôi giúp cậu tôi cũng giúp không ít người rồi,cậu không cần cảm kích đến mức ngày nào cũng muốn gặp tôi nói cám ơn chứ? Lam nhếch mép,Lam vốn là người hòa nhã,ăn nói cẩn thận,thế mà không hiểu sao cứ đứng trước con người này là lại muốn đay nghiến cậu ta.
- Còn tôi là người có ơn không thể không trả,nói xem,cô muốn thế nào?
- Cậu đừng làm phiền tôi nữa là đủ trả ơn rồi,ok? Nói rồi Lam bước vào lớp.
Từ hôm đó đúng là cậu ta không đến tìm Lam nữa,chủ nhật được cả ngày,chỉ tối mới đi làm thêm,Làm dành cả ngày ngồi trong thư viện,gần đến giờ làm mới vào hiệu sách xem ít tài liệu. Chăm chú đọc sách,tự nhiên thấy dưới giày có cái gì đó,hình như vừa giẫm lên,nhấc giày lên thì Lam phát hiện ra một cái thẻ sinh viên : Dương Duy Minh,đang nhìn xem cái khuôn mặt trên thẻ sao lại thấy quen quen thì có người đã bước ngay trước mặt Lam,lại là cậu ta. Định bước sang hướng khác thì tay bị cậu ta kéo lại,nếu là thời phong kiến thì đảm bảo người kéo tay Lam ba lần trong vòng một tuần,ắt hẳn Lam không thể lấy ai ngoài hắn mất.
- Đưa thẻ sinh viên cho tôi,lại nợ cô rồi. Hắn cười gian tà.
Lam đưa cho hắn rồi bước ra khỏi cửa hàng,có trời mới tin đây là tình cờ,đi đến trạm bus Lam ngồi ở chỗ đợi. Được một lúc thì hắn lại ngồi cạnh,đưa Lam hộp trà sữa.
- Vị chanh leo,chắc cô thích,xem như cảm ơn
Vì không muốn dây dưa thêm nên Lam nhận lấy. điện thoại vang lên âm thanh quen thuộc,Lam bắt máy,là Hạnh,gọi để hỏi xem chuyện cần làm đã làm đến đâu rồi. Lam thở dài,nói cần chút thời gian rồi tắt máy.
Mang tâm trạng lơ lửng bước lên xe bus,Lam đã nói sẽ giúp là phải làm được,nhưng trong số bạn bè Lam sẽ không ai giúp Lam cái chuyện điên rồ đó cả,mọi người còn muốn lập gia đình,ai lại muốn có một đứa con như thế,dù có đảm bảo không để ai biết cũng chẳng ai muốn giúp. Việc thiện này quá sức mọi người. Thở dài thêm lần nữa,Lam mới để ý cái người đứng bên cạnh,nãy giờ cậu ta vẫn đi theo Lam sao,nghĩ đến đây,Lam bấm đèn xuống xe,hắn cũng xuống,cứ đi bên cạnh Lam như cái bóng. Bỗng nhiên Lam nghĩ đến cái gì đó,mắt long lanh,nở một nụ cười thân thiện với hắn,nói bằng giọng dịu dàng nhất:
- Cậu thật sự muốn trả ơn tôi?
Hắn nhíu mày gật đầu không nói gì.
- Vậy cho tôi ít..ít cái đó đi,Lam vừa nói vừa nhìn hắn từ trên xuống dưới.
- Cái đó là cái gì? Tiền?
- Tiền thì không cần đến cậu,tôi làm việc thiện giúp cậu thì cũng muốn anh trả bằng việc thiện,cái đó ý,cái dùng để sinh con.
- Là cái quái gì? Nói rõ đi không được à?
- Vậy nhé,nghe kỹ đây,tôi cần tinh trùng của cậu,nếu cậu không giúp được thì coi như không ai nợ nần ai,từ nay đừng đi theo tôi nữa.
- Cô…cô Duy Minh lắp bắp,đơ người ra chưa kịp nói gì thì Lam đã biến mất khỏi tầm mắt. “Cô thật biến thái”.
Cả đêm đó có hai người không ngủ được,Lam trằn trọc không biết phải làm sao với yêu cầu của Hạnh còn Duy Minh thì luôn miệng chửi cô biến thái. Suốt một tuần nay Duy Minh suốt ngày bám theo Lam,lấy số điện thoại từ bạn bè Lam,còn điều tra chút ít về Lam nữa.biết Lam thích trà sữa chanh leo nên mới mua. Con người của cô gái này quả khiến Minh không khỏi tò mò,sau câu nói cuối cùng của Lam lúc chiều lại càng tò mò hơn. Rốt cuộc là Lam muốn làm gì? Câu hỏi này cứ quanh quẩn trong đầu Duy Minh. Cuối cùng Duy Minh quyết định tìm Lam hỏi rõ.
Một tuần sau đó Lam được nghỉ,định về quê thăm nhà thì lại có người rủ Lam đi làm thêm ban ngày,Lam tận dụng thời gian này ở lại kiếm thêm chút tiền,tiền là mục tiêu sống chính đáng của Lam. Nhưng Lam không biết một tuần đó cô không đến trường,có người đứng ngồi không yên vì không thấy Lam đâu. Vì chút sĩ diện còn lại nên Duy Minh không thể gọi điện thoại hay nhắn tin. Đến chủ nhật thì Minh không thể chịu được nữa,mặt dày gọi cho Lam,lần này Lam nghe,âm thanh ồn kéo đến:
- Có chuyện gì?
- Cô muốn người khác giúp cũng phải nói rõ lý do chứ,mà cô đi chỗ khác nghe điện thoại được không,ồn quá.
- Tôi đang làm việc,mà giải thích cậu cũng không giúp được tôi đâu,thanh niên ưu tú sống trong sạch à.
- Chúng ta gặp nhau. Trong đầu Duy Minh gần đây chỉ có ý nghĩ phải gặp Lam.
- Có gì mai nói,tôi còn phải làm việc.
- 9h tối rồi còn làm cái gì nữa? Cô ở đâu tôi đến đó.
Chị chủ quán gọi,Lam tắt máy,không thèm đôi co với cậu ta nữa. Duy Minh gọi lại không ai trả lời,nhắn tin chờ mãi không có tin nhắn lại. Đấm đấm cái gối ôm,Duy Minh cau có :” Cô ta là cái thá gì chứ “ Cảm thấy bức bối,chơi game cũng không yên,Duy Minh xuống nhà,định đi dạo thì có điện thoại,là chị Tú Anh,chị họ Duy Minh.
- Có chuyện gì vậy chị?
- Cậu lên đây trông quán giúp chị,chị đi vài tiếng rồi về đóng cửa sau.
- Vậy để em qua. Duy Minh trả lời không do dự,dù sao cũng rảnh rỗi,mà rảnh rỗi lại nghĩ đến con người kỳ lạ kia.
Duy Minh phóng xe đến trước quán chị Tú Anh,đây là quán cà phê sách,có phục vụ bánh ngọt. Dừng xe định đi vào quán thì bắt gặp một bóng dáng làm Duy Minh sững sờ,Lam bước ra khỏi cửa,quay lung đi về hướng khác,hình như không thấy Duy Minh. Định đuổi theo Lam nhưng chợt nghĩ ra điều gì đó,Duy Minh đẩy cửa bước vào.
- Chị à,nhân viên nữ của chị cũng khá nhỉ. Duy Minh nháy mắt.
- Cậu tính làm gì hả? Tha cho các em nó.
- À,cái cô gái lúc nãy vừa đi ra cũng là nhân viên của chị à?
- Cậu nói Linh Lam à? Đúng là nhân viên của chị,ca tối. Mà hình như cũng là sinh viên trường cậu đấy,quen à?
- Biết chút chút.
- Lam rất được,cậu xem đó mà sống,từng này tuổi đầu mà chẳng được như người ta,nó trông thế chứ việc gì cũng đảm đang được cả. Mà thôi,chị đi giờ,nhớ trông coi quán cẩn thận. Chị mà về muộn quá đóng cửa hộ chị. Nói rồi Tú Anh đẩy cửa đi ra.
Tú Anh đi rồi để lại Duy Minh với nụ cười đầy ẩn ý.
Sáng thứ hai,chuông vào lớp vừa reo là Lam đã gặp ngay Duy Minh đứng ở cửa,cậu ta đến tìm Lam hết lần này đến lần khác khiến Lam bị bao ánh mắt soi mói. Quen với người nổi tiếng quá thật phiền,mà không,Lam có quen gì cậu ta đâu cơ chứ.
Để tránh trường hợp tay bị lôi đi,Lam bảo cậu ta đến phía hành lang nói chuyện.
Duy Minh rất nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề,sau khi nghe Lam nói lý do một cách lãnh đạm,Duy Minh tự nhiên ôm bụng cười như nghe chuyện viễn tưởng. Biết ngay cái con người này chỉ vì tò mò chứ chả có ý gì tốt đẹp,Lam nghĩ bụng. Lam quay đi thì có giọng nói vang phía sau:
- Tôi sẽ suy nghĩ. Duy Minh nói rồi lại cười phá lên.
- Thôi khỏi,Lam lạnh lùng nói.
- Chuyện này cũng chẳng có gì to tát,để tôi về điều tra lại chút,nếu đơn thuần là giúp chị cô thì tôi đồng ý,còn nếu cô định lợi dụng lấy..của tôi rồi đem …bán tôi sẽ không để yên cho cô.
- Suy nghĩ thật là thoáng.
- Chả phải cô cũng biết tôi là thanh niên thời đại sao? Với lại chuyện này cũng như đi làm tình nguyện,cậu biết đấy,người đẹp trai như tôi nòi giống càng được nhân đi nhiều càng tốt. Mà nhà cô thú vị thật đấy. Duy Minh lại cười.
Nhìn bộ mặt nhởn nhơ kia của Duy Minh,Lam biết chẳng còn chút hi vọng nào nữa,ngao ngán thở dài,tự nhiên đưa mình vào rọ,lại còn kể hết chuyện gia đình ra. Mất mặt chẳng được gì,bước vào lớp chẳng có tâm trạng nào mà học. Dạo này Hạnh ngày nào cũng gọi cho Lam hỏi thăm tình hình,Lam đành đánh trống lảng,nhưng không thể thế mãi được,bà chị này của cô,nếu không thỏa mãn được yêu cầu chắc chắn sẽ lại làm loạn,hậu quả khó lường.


Ba ngày sau,Duy Minh lại đến tìm Lam,nở nụ cười cáo đội lốt thỏ,ngang nhiên kéo Lam đi,nắm tay Lam thật chặt,lần này là nắm bàn tay chứ không phải nắm cổ tay,Lam run lên một cái,định vùng ra thì bị hắn ta nắm chặt hơn.

- Cậu làm cái quái gì thế,buông tôi ra.

- Chỉ nắm tay chút thôi mà,làm gì căng thẳng thế,nói thế nhưng Duy Minh vẫn không có ý định bỏ tay Lam ra.

- Nói.có chuyện gì?
- Cô định dùng bộ mặt và thái độ này nói chuyện với người sẽ giúp cô và chị cô sao?
- Giúp? Cậu nói giúp tôi?
- Không giúp thì tôi đến đây làm gì. Duy Minh gằn giọng.
Nói thì nói thế thôi,suốt ba ngày không có cớ gì để gặp được Lam,định để Lam lo lắng chuyện của chị Lam phát sốt mới ra mặt giúp đỡ,nhưng mới chỉ ba ngày mà Duy Minh đã phải tự mò mặt đến. Cái cô gái này,gặp xong rồi về khiến người ta ngủ không ngon,không gặp lại càng không ngủ được. Thật không biết phải làm sao ngoài cách nhượng bộ.
Lam tròn mắt rồi nhả ra một chữ :” Tốt “
- Nói xem bây giờ phải làm gì? Duy Minh hỏi.
- Đến bệnh viện. Phòng trường hợp cái con cáo non này đổi ý,Lam liền bắt hắn ta đến bệnh viện.
- Được.
Duy Minh đi lấy xe,chở Lam đến bệnh viện,nhưng đi được nửa đường lại ghé vào một quán cà phê.
- Vào đây làm gì? Lam hỏi
- Nghĩ kỹ thấy chuyện này đúng không ổn,tôi thấy mình thiệt thòi quá,với lại lấy cái gì đảm bảo sau này chị cô không mang con đến đòi chịu trách nhiệm,lúc đó vợ con tôi phải làm sao?
- Muốn thay đổi? Tốt,vẫn kịp. Cậu cũng thông minh đấy.
- Ý tôi không phải thế,thế này đi,để đảm bảo quyền lợi đôi bên,chúng ta cũng nên có bản giao ước với những điều kiện từ hai bên.
- Cậu thử nói xem,viết gì?
- Cô viết yêu cầu của cô,tôi viết yêu cầu của tôi,chấp nhận được thì việc này xem như giải quyết xong.
Lam lấy điện thoại gọi Hạnh,sau khi Hạnh đến thì Lam với Duy Minh cũng vừa viết xong,Hạnh đọc xong không có ý kiến gì rồi gật đầu. Cầm tờ giấy trên tay Duy Minh,đọc đến điều kiện cuối cùng,Lam nhíu mày.
“ Nếu có ai tiết lộ danh tính tôi cho con thì cô Lam sẽ phải chịu trách nhiệm,thực hiện một điều mà tôi muốn trong khả năng của Lam ”
- Cái cuối cùng này,sao lại là tôi? Chị tôi mới đúng.
- Cô Lam à,cô là người gây chuyện thì phải chịu hậu quả chứ,với lại nếu cô giữ mồm miệng thì cái yêu cầu cuối này đâu cần dùng đến.
Nghe câu này của Duy Minh không hiểu sao Lam cứ thấy không ổn,nhưng tóm lại là cậu ta nói cũng đúng,cô sẽ không để cho cậu ta có cơ hội lợi dụng mình.
Ký xong cả ba người cùng đến bệnh viện,làm thủ tục và hẹn ngày đến viện hoàn thành việc thụ tinh nhân tạo.
Những ngày sau đó,để bàn bạc kỹ hơn chuyện này mà ngày nào Lam cũng phải theo Duy Minh đi khắp nơi,xem đủ loại đồ dùng thiết bị cho trẻ con,mặc dù đứa trẻ đó còn chưa được hình thành. Duy Minh nói là dù không thể lo lắng cho đứa con này nhưng cũng muốn nó có cuộc sống tốt nhất,thế nên những thứ Duy Minh chọn là để cho con,bắt Lam sau này nhất định phải mua những thứ đó.
Nhưng riêng cái việc mà tuần nào cũng tình cờ găp Duy Minh ở thư viện rồi chỗ làm thêm thì đúng là khiến Lam không chấp nhận được. Mặc dù tiếp xúc nhiều cũng thấy cậu ta không đến nỗi nào nhưng ngày nào cũng chạm mặt mấy lần thế này Lam quả nhiên không thể thích nghi. Cảm giác như đang bị quản vậy. Chỉ cần có một vị khách nào đó vô tình chạm phải chỗ không nên chạm ở người Lam là ngay lập tức có ánh mắt trừng đến như muốn thiêu đốt người đó,rồi đuổi thẳng khách ra khỏi quán. Thử hỏi có người nào trong vai trò người thân chủ nhà mà lại đuổi khách như Duy Minh? Tú Anh cũng đành thở dài.
Kỳ thi cuối kỳ căng thẳng cuối cùng cũng qua,kỳ sau là Lam sẽ đi thực tập rồi sẽ đi làm,nghĩ đến tương lai phía trước mà Lam tràn đầy hi vọng. Thời gian ở cùng Duy Minh cũng học được không ít điều,có lẽ Lam đã quen với sự có mặt của người con trai này,nhưng đôi lúc lại thấy gò bó. Có lẽ cuộc sống tự do trước kia vẫn hợp với Lam hơn,Lam không thích sự hiện diện của đàn ông,sợ sẽ bị phụ thuộc vào họ như nhiều người phụ nữ khác.
Đúng hẹn,Lam và Hạnh đến bệnh viện,Duy Minh vì bận việc nên không đến,hơn nữa một tuần trước cũng đã đến làm xong việc hiến tinh trùng rồi. Sau khi cửa phòng bệnh mở ra,môt cuộc sống mà Lam chưa bao giờ nghĩ đến cũng bắt đầu.

Tôi, em và cậu ấy



Tiếng gõ cửa lúc 12h đêm làm tôi thức giấc giật mình. Với gương mặt vẫn còn ngái ngủ và có phần bực bội, tôi mở cửa căn phòng 16 mét vuông của mình. Chào đón tôi đằng sau cánh cửa là gương mặt của một người mới quen

- Chào cậu, xin lỗi vì đã làm phiền cậu vào giờ này nhưng...có thể cho tôi một chỗ để ngủ!

Cô ấy nhìn tôi...ánh mắt mệt mỏi. Tôi lưỡng lự...

Căn phòng 16 mét vuông...liệu có đủ cho thêm một người...

- Cô vào đi, bên ngoài lạnh lắm!

Tôi xích qua bên nhường lối cho cô ấy, cô ấy đặt chiếc túi xách đắt tiền xuống sàn nhà và ngồi bệt ngay bên cạnh nó. Cô ấy lia mắt nhìn quanh căn phòng...

- Nó hơi bừa bộn một chút!

Tôi đóng cửa, gom mấy chiếc áo đồng phục lại một góc

- Ko sao, nó vẫn rất gọn gàng so với dorm của chúng tôi!

Tôi rót một ít nước ấm từ chiếc bình đưa cho cô ấy và ngồi sát tường chừa một khoảng trống nhỏ giữa cả hai.

- Cậu cứ ngủ tiếp đi, tôi chỉ mượn chỗ này để ngồi đêm nay thôi!

- Ko phải cô nói với tôi là cần một chỗ ngủ ah, cô ko định sẽ ngồi ngủ cả đêm đấy chứ!

Cô ấy ko trả lời chỉ cười nhẹ và đưa cốc nước lên miệng mình

- Cô có thể nằm trên nệm của tôi!

- Còn cậu!

-  Tôi còn một chiếc nệm dự phòng!

Tôi đứng lên lôi ra chiếc nệm trong tủ quần áo trải ra sàn.

- Sao cậu ko để tôi nằm ở đó!

Cô ấy chỉ tay vào chiếc đệm vừa được trải ra

- Tấm nệm này ít khi sử dụng nên sẽ ko ấm, nhưng nếu cô muốn thì tôi sẽ nằm bên trong!

Tôi ngồi xuống chỉnh lại một chút cho chiếc đệm ngay ngắn.

- Xin lỗi nhưng ngày mai tôi phải bắt đầu công việc lúc 5h sáng nên tôi phải ngủ nếu ko muốn ngày mai lại bị mắng!

Tôi nằm xuống chiếc đệm của mình sát tường và nhắm mắt lại. Một lúc sau tôi có thể nhận thấy cô ấy nằm xuống bên cạnh tôi bởi vì mùi hương rất đặc trưng ấy thoảng vào mũi tôi. Không gian bên trong căn phòng chợt ấm lại vì có thêm hơi ấm của một người....

....Đêm ấy tôi đã mơ...một giấc mơ với nụ cười của một người....từ rất lâu rồi...
- Yuri, cậu sẽ lên Seoul thật hả!

Người bạn thân vẫn ko ngừng hỏi tôi câu hỏi ấy hành chục lần trong suốt buổi tối.

- Soo Young, tớ sẽ đi vào sáng mai, đó là sự thật! và cậu thôi lặp đi lặp lại một câu hỏi đi!

Tôi càu nhàu trong khi tay vẫn đang bận rộn với việc sắp xếp quần áo của mình vào balo

- Nhưng...sao lại gấp như thế! Cậu cũng ko nói cho tớ biết trước đây!

Soo Young có vẻ giận dỗi ngồi trên giường khoanh tay lại

- Tớ xin lỗi Soo Young, tớ chỉ ko muốn cậu và mọi người lo lắng!

- Giờ thì tớ còn lo lắng hơn nhiều!

- Đừng giận dỗi như con nít thế! Tớ sẽ cố gắng về thăm cậu và mọi người thường xuyên mà!

Tôi ngồi xuống nắm tay cậu ấy vỗ về

- Nhưng....có phải vì chị ấy ko?

Soo Young đột nhiên quay mặt nhìn thẳng vào tôi

- Cậu biết mà Soo Young, ko phải vì ai cả, tớ và chị ấy...chỉ là bạn thôi!

- Cậu còn định nói dối đến khi nào nữa! Từ nhỏ cậu đã thích chị ấy, tại sao cậu ko nói rõ cho chị ấy biết tình cảm của cậu, biết đâu chị ấy sẽ thay đổi quyết định!

Tôi im lặng... Tôi ko biết phải nói thế nào cho cậu ấy hiểu chuyện của hai chúng tôi khi mà nó chẳng có gì rõ ràng để giải thích...

- Ngày mai tớ phải đi sớm, chúng ta ngủ thôi!

Tôi nằm xuống chiếc giường, Soo Young cũng lặng lẽ nằm bên cạnh. Hai chúng tôi im lặng cho đến khi trời dần sáng...

- Yuri! Lên đó chỉ có một mình cháu hãy cố gắng chăm sóc bản thân mình nhiều hơn!

Bác Choi ôm tôi vỗ nhẹ lên lưng

- Cháu biết mình phải làm gì, xin bác hãy yên tâm ạ!

Tôi cười để trấn an bác ấy.

- Khi nào ổn định hãy gọi điện thoại thông báo cho mọi người biết nhé Yuri!

Chị Soo Jin nắm tay tôi

- Vâng ạ, unnie hãy chăm sóc cho hai bác và Soo Young giúp em nhé!

Tôi nắm lại bàn tay nhỏ nhắn của chị ấy

- Này, nhớ về thăm mọi người ngay khi cậu rãnh đó!

Soo Young đấm nhẹ vào ngực tôi

- Tớ hứa mà, cậu ko được ăn nhiều quá đó Shikshin và đừng có làm cho bác và chị Soo Jin phải đau đầu vì cậu nữa!

Tôi cũng đấm nhẹ vào ngực cậu ấy.

Chiếc xe buýt đi đến nhà ga đang tới gần. Tôi ôm một lượt từng người, nhìn kỹ gương mặt họ thêm một lần nữa. Đôi mắt họ đã ươn ướt và mắt tôi cũng như thế, bầu trời gần đông ảm đạm màu tro...

Tôi leo lên xe ngồi vào chiếc ghế gần cửa sổ vẫy tay với những người ở lại với một nụ cười gượng

- Tạm biệt mọi người!

- Tạm biệt Yuri, tớ sẽ nhớ cậu lắm!

Soo Young đã khóc khi vẫy tay với tôi. Cậu ấy vẫn luôn là một người mau nước mắt như thế..

Chiếc xe lăn bánh , tôi đưa ánh mắt về con đường mòn dẫn đến ngôi nhà nơi cuối làng, mong manh cầu nguyện bóng dáng một người nào đó sẽ xuất hiện...

Nhưng...

Đáp lại tôi là hình ảnh nhòa dần nơi khóe mắt...

Bởi....nước mắt...

Tôi khóc...

"Tạm biệt...tình yêu đầu tiên của tôi!"

.......................

Mở cửa, tôi quăng chiếc balo của mình xuống sàn nhà, ngồi trên chiếc ghế duy nhất của căn phòng nơi có thể hướng ánh nhìn ra ngoài bầu trời đêm từ ô cửa sổ...

Căn phòng 16 mét vuông lại trở về không gian tĩnh lặng và lạnh lẽo vốn có của nó.

Tôi bước ra khỏi phòng để đi tắm đã gặp ngay cô chủ nhà đang đi lên cầu thang với chiếc hộp trên tay...

- Yuri, cháu có nhà thì hay quá, cháu có một bưu phẩm được gửi đến hôm nay!

Cô ấy đưa chiếc hộp cho tôi

- Cám ơn cô ạ!

- Hôm nay là sinh nhật cháu à!


Tôi cười nhẹ chợt nhớ hôm nay là 5/12...

- Vâng ạ!

- Cháu có muốn xuống nhà dùng cơm chung với bác và Min Ho ko?

Cô ấy vui vẻ mời tôi

- Cám ơn cô rất nhiều, nhưng ko cần đâu ạ, cháu có mua bữa tối rồi!

- Cháu cứ từ chồi mỗi khi cô mời cơm mãi thôi!

Cô ấy vỗ nhẹ vai tôi trách yêu

- Lần sau cháu sẽ ko mua bữa tối và sẽ làm phiền cô ạ!

- Hứa đấy nhé, thôi cô xuống dưới đây! À, sinh nhật vui vẻ nhé!

- Cám ơn cô!

Cô ấy quay trở lại cầu thang xuống nhà, tôi cầm chiếc hộp trên tay... Là quà của Soo Young...

Đặt món quà lên chiếc bàn học, tôi mỉm cười vì dòng chữ viết vội của cậu ấy

"Happy Birthday Kwon Yuri!"

Trong hộp là chiếc nón lưỡi trai màu đen... Đó là chiếc nón mà tôi đã rất thích lúc chúng tôi đến thị trấn để mua nguyên liệu cho quán ăn nhà bác Choi...

"Cám ơn cậu Soo Young!"

Nhìn lên tấm lịch trên bàn, con số 5 đập vào mắt tôi...

Nếu có thể...tôi ko muốn ngày này hiện diện trên tấm lịch...hay chính xác...tôi ko muốn mình hiện diện trên đời này làm gì...

Nhưng tôi ko thể chối bỏ nó hay sự thật là ko thể chối bỏ sự tồn tại của mình...

Đặt những bước chân lặng lẽ trên con đường trong đêm mùa đông lạnh vắng, những bông tuyết rơi nhẹ phủ đầu trên vai áo, chúng làm tôi nhớ đến ngày mình bước chân đến thành phố này...

Hôm đó cũng là một ngày mùa đông như thế, sau khi trải qua chuyến tàu dài tôi đặt bước chân đầu tiên xuống vùng đất Seoul. Xốc chiếc balo lên vai tôi bước vội ra khỏi bến tàu, chào đón tôi tại nơi này là những gương mặt xa lạ và bận rộn trong chuyến hành trình của họ.

Quyết định rời xa nơi tôi được sinh ra...àh ko phải gọi là nơi tôi bị sinh ra thì đúng hơn chứ! Nó xuất phát vào cái đêm tôi nhìn thấy chị ngả đầu vào vai người đàn ông ấy ở bãi biển... Vì thế tôi cũng ko biết nó có phải là một quyết định đúng đắn hay ko?

Nhưng tôi ko có thời gian để nghĩ đến điều đó. Tôi cần tìm một nơi để ở trọ wa đêm nếu ko muốn phải ngủ ngoài đường. Tôi bước vội vã wa một vài nhà nghỉ mà ko dừng lại, vì chúng có vẻ quá sang trọng cho một đứa tỉnh lẻ như tôi.

Sau gần hai tiếng đồng hồ tìm kiếm tôi bắt đầu thấm mệt và cả đói bụng nữa. Gió lạnh của buổi tối thổi xốc len vào áo khoát của tôi, tôi rùng mình...lạnh thật!

Trong khi tôi bắt đầu cảm thấy quyết định của mình thật ngu ngốc một tấm biển treo trên cửa một cửa hàng tạp hóa đập vào mắt tôi

"Cho thuê phòng"

Hơi ngần ngại nhưng tôi vẫn bước vào bên trong. Tôi chọn một chiếc bánh ngọt và một chai nước suối, trong khi người phụ nữ đang tính tiền cho mình tôi hỏi

- Xin lỗi cô nhưng tấm biển ngoài ấy...!

Cô ấy ngước lên nhìn tôi, ơn trời là dáng vẻ bên ngoài của tôi cũng ko đến nổi khó nhìn hay như Soo Young thường nói là "cậu rất xinh đẹp!" Vì thế cô ấy nở một nụ cười

- Nhà cô có một căn phòng trống, cháu muốn thuê à!

- Vâng ạ, cháu vừa từ quê lên và cháu cần một căn phòng để ở!

Tôi nhẹ nhàng giải thích

- Oh, thế sao? Cháu ở một mình hay với ai!

- Một mình ạ!

- Vậy cô nghĩ căn phòng sẽ đủ, nó hơi nhỏ nhưng với một người thì vẫn tốt! Đi theo cô, cô sẽ cho cháu xem!

Cô ấy bước ra khỏi quầy tính tiền và đi trước tôi cũng đi theo sau.

Chúng tôi đi ra khỏi cửa hàng, bên hông cửa hàng sát vách tường là một cầu thang dẫn lối lên trên kế bên cầu thang là một con hẻm lớn. Tôi bước lên cầu thang cùng với cô chủ cửa hàng, tôi nhìn thấy căn phòng mà mình sẽ ở, nó nằm bên trên cửa hàng, có một khoảng sân trước căn phòng tôi đoán nó là sân thượng, và.... thật tốt nó hoàn toàn tách biệt, ý tôi là căn phòng!


- Cháu vào đi, đây là phòng mà chồng cô hay đọc sách và sáng tác nhưng từ khi ông ấy mất cách đây một năm ko ai sử dụng nó nữ, để ko thì cũng phí nên cô mới để cho thuê!

Cô ấy mời tôi vào, tuy hơi nhỏ nhưng nó rất sạch sẽ. Trong phòng có một chiếc tủ quần áo cũ một giá sách trống và một chiếc bàn sách đặt ngay sát cửa sổ và khi nhìn ra khung cảnh bên ngoài ấy tôi ngay lập tức đặt cọc tiền để thuê nó.

Cô chủ nhà rất tốt bụng khi tặng tôi bộ chăn nệm vì hành lý mang theo của tôi ko có gì ngoài vài vật dụng cá nhân và quần áo. Một năm sau đó tôi đã có thể dành dụm tiền để mua sắm một vài thứ cần thiết cho cuộc sống bằng tiền lương từ công việc nhân viên hậu trường của công ty giải trí SM

Nó hoàn toàn là một công việc khá tốt nếu ko kể đến việc thường xuyên mệt mỏi vì phải thức khuya dậy sớm và thời gian bất ổn!

Vẫn những bước chân lặng lẽ trên con đường đầy tuyết trắng. Bất giác mắt tôi dừng lại nơi tấm biển quảng cáo ngay trạm chờ xe buýt. 7 cô gái trong nhóm nhạc thần tượng nổi tiếng ... So Nyh Shi Dae...

Hay chính xác là mắt tôi dừng lại nơi hình ảnh của cô ấy... cô gái ước mơ của bất kỳ ai kể cả đàn ông hay phụ nữ... Cô gái mới quen của tôi... Cô gái với tên gọi... Jessica Jung!

Chẳng thể phủ nhận rằng cô ấy có một vẻ đẹp hoàn mĩ đến từng milimet...

Nhưng tôi ko dành bất kỳ một tình cảm nào với cô ấy ít nhất là cho đến hiện tại đơn giản bởi vì tôi ko theo chủ nghĩa tôn thờ cái đẹp. Với tôi, con người ko ai được gọi là hoàn hảo, mỗi người là một cá thể riêng biệt và thế nên tôi ko đặc biệt yêu thích ai kể cả bản thân tôi...

Có lẽ cũng nhờ vào bản tính này mà tôi mới có được công việc ở SM. Còn nhớ hôm đó một ngày sau gần một tháng lang thang khắp các con phố Seoul để tìm kiếm một công việc, trong ví tôi chỉ còn 21.000 won. Không ít nhưng chẳng đủ để làm được bất cứ gì! Tôi ngồi bệt xuống lề đường, đưa tay gạt những bông tuyết trắng trên vai áo, ngước nhìn những người vội vã trên đường phố, dường như ở thành phố đông đúc này chỉ có mình tôi lạc lõng không biết hướng đi tiếp theo là gì.

Không bằng cấp, không kinh nghiệm, không quen biết, tôi có thể làm gì ngoài việc quay trở lại với công việc ở quán ăn gia đình nhà Soo Young!

Một trang báo quảng cáo lăn lông lốc ngoài đường bay dạt đến ngay chân tôi, tôi thở dài

“Đến cả một tờ báo vô tri cũng muốn kiếm chuyện với mình!”

Thế nhưng, trời ko triệt đường con người, hay như người ta thường nói, người tốt sẽ gặp được điều tốt, tôi ko phải người tốt nhưng cũng chẳng phải người xấu. Thế nên ông trời vẫn còn rót một chút lỏng trắc ẩn của ông ấy cho tôi. Dòng chữ trong phần tuyển dụng đập vào mắt tôi

“Công Ty Giải Trí SM tuyển dụng

Nhân viên hậu trường

Không cần kinh nghiệm, sẽ được đào tạo.

Yêu cầu: sức khỏa tốt, chịu khó , trung thực và một số yêu cầu cần thiết.”

Tôi tự hỏi “yêu cầu cần thiết là cái gì?”  Nhưng mặc kệ cái yêu cầu đó là cái gì, tôi có thể đáp ứng được 3 trong số 4 yêu cầu đó vậy là đã đủ. Tôi cần thử vận may của mình một lần nữa trước khi quyết định ở lại đây hay quay về.

Tôi đến công ty ấy theo địa chỉ ghi trên tờ báo. Phỏng vấn tôi là một người đàn ông trung niên, ông ta ko biểu hiện bất cứ thái độ gì khi xem qua hồ sơ xin việc trong khi hai tay tôi đang nắm chặt lại trên đùi hồi hộp… Ông ta gấp hồ sơ của tôi lại, rút ra một vài tấm hình của những chàng trai và cô gái đặt trước mặt tôi,


- Cô thấy họ thế nào!

Tôi nhìn vào chúng và ngẩng mặt lên

- Xin lỗi nhưng tôi ko hiểu ý ông cho lắm!

- Cô ko thấy họ rất đẹp sao?

- Họ đẹp nhưng điều đó có gì quan trọng ạ!

- Cô ko cảm thấy mình bị hấp dẫn bởi họ?

“Ông ta đang muốn cái quái gì thế nhỉ!”

Tôi thầm nghĩ nhưng rồi vẫn trả lời với bản tính vốn có của mình

- Xin lỗi nếu câu trả lời của tôi làm ông phiền lòng nhưng việc họ đẹp và việc tôi bị hấp dẫn bởi họ hoàn toàn ko liên quan gì đến nhau!

Sau câu trả lời đó ý nghĩ ngay lúc ấy của tôi là làm cách nào để có thể mua vé tàu quay trở về. Nhưng hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của tôi, ông ấy nở một nụ cười

- Ok, cô được nhận. 8h sáng ngày mai cô hãy đến đây để nhận công việc!

Cho đến tận bây giờ tôi mới biết lý do của cuộc phỏng vấn ấy. Đây là công ty giải trí và những người ở đây đều là những ngôi sao nổi tiếng của Hàn Quốc. Vì thế việc tôi bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp của họ sẽ ko khiến tôi xao nhãng công việc của mình khi làm việc chung với họ. Hơn nữa, việc có tình cảm riêng giữa nhân viên trong công ty và các idol  hoàn toàn bị cấm tuyệt đối, yêu cầu công việc của tôi nhìn thì đơn giản nhưng hoàn toàn ko đơn giản. Bởi vì bạn cứ thử tưởng tượng xung quanh bạn đều là những chàng trai, cô gái đẹp và tài năng liệu bạn có đủ tỉnh táo để giữ cho mình chuyên tâm vào việc bạn đang làm và liệu bạn có thể giữ cho trái tim mình ko nhảy khỏi lòng ngực! Nhưng đó là với bạn còn với tôi thì…như tôi đã nói tôi ko theo chủ nghĩa tôn thờ cái đẹp! Kết quả của điều đó là sau một năm tôi vẫn đang thực hiện rất tốt công việc của mình….

Vậy mà giờ đây tôi lại đứng yên ở đó và nhìn gương mặt ấy... Lạ nhỉ!

Tôi quyết định sẽ vào một nơi nào ấm áp để ăn cái gì đó khi nhận thấy bụng mình đang réo và cơ thể thì lạnh hơn rất nhiều vì không gian về đêm của mùa đông!

Một quán ăn nhỏ trong túp lều bên lề đường... Nó thích hợp cho một kẻ “quê mùa” như tôi!

Sau khi hoàn thành một tô mì nóng hổi, bụng tôi đã thôi réo nữa, tôi quay trở về phòng của mình.

Tiếng gõ cửa vang lên khi tôi vừa chuẩn bị cởi chiếc áo khoát ra.

- Chào cậu!

Là cô gái mới quen, với đôi mắt mệt mỏi

- Chào cô, cô lại cần một chỗ để ngủ à!

- Không, tôi cần một nơi yên tĩnh!

Mỗi ngày là một lý do... Hay chứ nhỉ!

- Cô vào đi bên ngoài lạnh lắm!

Tôi nhường chỗ để cô ấy bước vào...Có những thứ được lặp đi lặp lại mà ko phải một thói quen! Bởi tôi ko phải là người có thói quen tiếp chuyện với người lạ!

Cô ấy vẫn đặt chiếc túi xách đắt tiền xuống sàn nhà và định ngồi xuống bên cạnh nhưng tôi đã ngăn lại

- Nếu muốn yên tĩnh cô nên ngồi ở đây!

Tôi chỉ tay vào chiếc ghế trống.

- Cám ơn!

Cô ngồi vào chiếc ghế của tôi

- Cậu định đi ra ngoài sao!

- Không, sao cô nghĩ thế!

Cô ấy chỉ tay vào chiếc áo khoát và chiếc mũ trên đầu tôi

- Um, tôi vừa ra ngoài về!

Tôi cởi chiếc áo khoát móc lên cây treo đồ

- Chiếc mũ rất đẹp và hợp với cậu!

- Cám ơn, nó quà của một người bạn!

Tôi tiếp tục cởi chiếc nón để lên giá sách

- Bạn gái cậu à!

Thắc mắc về tôi sao_ một người lạ


- Không, một người bạn thân! Nhưng sao lại là bạn gái mà ko phải bạn trai!

Tôi nhìn cô ấy thắc mắc, sao cô ấy có thể nhận ra tôi ko thích con trai

Cô ko trả lời chỉ cười thật nhẹ rồi đưa mắt ra bầu trời đêm qua khung cửa sổ và tôi nghĩ đó là câu trả lời với ý nghĩa

"Ai cũng có thể nhìn thấy!"

Không gian của căn phòng lại chìm vào yên lặng...

Lạ thật đấy, cô ấy ko phải bạn tôi, tôi cũng ko phải bạn cô ấy, nhưng chúng tôi lại ngồi cùng nhau im lặng trong một căn phòng giữa đêm mùa đông lạnh giá...

Tôi tự hỏi rằng...

Giữa cuộc sống bộn bề... sao lại có những con người xa lạ ngồi cùng nhau trong cùng một không gian....