Em – Người yêu cũ.
Một ngày thứ 7 như bao ngày thứ 7 khác. Tan học là em ra bus stop ngoài cổng trường đón xe khách đường dài về Hải Phòng ngay.
Chiều nay trời bỗng đổ mưa. Cơn mưa đầu mùa hạ đến mà không báo trước,
làm em chẳng kịp chuẩn bị ô dù gì cả. Bus stop đông nghèn nghẹt người,
toàn sinh viên cùng trường cũng đang chờ xe về nhà. Em đoán kiểu này
chắc lát nữa xe bus đến em sẽ bị đoàn người này đè đến bẹp dí và bẩn
thỉu trong cái cửa xe bé tí ấy.
Tiếng còi ôtô vang lên nghe đến
bực mình. Em đưa mắt tìm kiếm bóng dáng chiếc xe Hải Âu quen thuộc thì
nghe tiếng còi xe ngày một gần và liên hồi hơn. Đánh mắt định lườm cho
cái gã lái xe vô duyên nào đó một cái thì em bỗng giật mình và khựng lại
trong vài giây.
Là anh, người yêu của em, à không, người yêu
của em một năm trước đây. Hiểu rằng anh đang vời em lên xe, em mừng
quýnh, chạy vội tới. Mở cửa xe và ngồi vào ghế trên bên cạnh anh.
Cái cặp nặng trịch đến khó chịu, sách vở thì ít mà quần áo cho 3 ngày
nghỉ sắp tới thì nhiều. Em vô tư tháo cắp vứt ra ghế sau. Mở box trước
mắt tìm cái khăn để lau tóc. Thấy cái khăn, em mới nhớ ra. Mặt em bỗng
đỏ bừng, hình như anh cũng nhận ra. Em chỉ cười trừ và lí nhí:
– Ôi, em vô duyên quá anh nhỉ?
Anh cũng chỉ cười và nói:
– Có sao đâu, em cứ tự nhiên.
Đến lúc này em mới nhận ra rằng, một năm trôi qua mà những gì đã từng
thuộc về em, hay những gì đã từng thuộc về cả hai chúng mình vẫn còn sâu
đậm trong em. Có lẽ em không quên được vì nó là thói quen em lặp đi lặp
lại trong quá khứ. Cũng có thể vì ngày xưa, chia tay nhau quá đột ngột,
em vẫn chưa học được cách để quên những điều đó và rồi khi có người yêu
mới, thì em không có lí do gì để học cách quên. Lúc này em mới để ý.
Tấm thảm trải ghế kẻ caro trước đây em từng trải cho anh đã được thay
bằng tấm thảm trải màu hồng Hello Kitty đáng yêu. Cái bùa em và mẹ xin
cho anh trên chùa treo trên xe để anh luôn được may mắn khi đi đường
cũng được thay bằng cái chuông gió có hình những chiếc lá thật đẹp. Mùi
nước hoa xe cũng khác. Và cái khác mà đã khiến em bẽ bàng chính là chiếc
khăn mà em vẫn hay dùng lau tóc mỗi khi lên xe mà gặp mưa.
Thì
đúng rồi, cái gì cũng phải có sự thay đổi khi em và anh không còn là
của nhau nữa. Anh giờ thuộc về người khác. Cái xe này cũng là phương
tiện hay "ngôi nhà di động" của anh và người ấy. Mọi thứ đều phải khác
đi cho hợp với người mới. Em không buồn đâu anh. Em có người yêu mới
rồi. Em lơ đãng nhìn ra ngoài cừa kính ôtô. Màn mưa trắng xoá. Em bỗng
muốn quãng đường Hà Nội – Hải Phòng dài thêm ra. Em có đang ích kỉ và
xấu xa không? Em có phải đang ghen tuông không anh? Không! Có lẽ đó chỉ
là sự ích kỉ, muốn cái gì đã là của mình phải vĩnh viễn là của mình mà
thôi anh nhỉ?
Em không dám ngắm anh lái xe như trước đây em vẫn
từng làm, không dám nắm tay anh hay tựa vào vai anh. Em chỉ có thể ngồi
đó, im lặng, thi thoảng trả lời vài câu hỏi của anh. Rồi lại đằm mình
vào bản nhạc mà em không mấy quen thuộc.
Anh đã ngỏ ý muốn đưa em về tận nhà, nhưng em từ chối. Em muốn anh cho em dừng ở bus stop cách nhà em vài cây số.
Trời vẫn mưa tưởng chừng như không muốn ngớt. Em đứng đó nhìn bóng dáng
chiếc xe mang biển số thân thuộc; chiếc xe trước đây sau mỗi trận mưa
thế này là em và anh lại cùng đánh bóng lại cho nó… cứ từ từ khuất dần
rồi chìm hẳn trong màn mưa.
Em – Người yêu mới.
Em vừa
đi cùng người yêu cũ anh ạ! Em kể với anh về anh ấy nhiều lần rồi anh
nhỉ? Em biết lần nào anh cũng đến đón em nên em đã không để anh ấy chở
em về thẳng nhà mà đứng đây đợi anh đấy! Em biết kiểu gì anh cũng sẽ cau
có vì trời mưa mà phải đi đón em cho mà xem và em cũng sẽ phải chờ anh
một tiếng là ít vì kiểu gì anh cũng chờ cho mưa tạnh hẳn mới đi đón em.
Vậy mà, em đã đoán sai. Em chỉ đứng đó chưa đầy một phút đã thấy anh
đến. Trời mưa tầm tã, anh khoác áo mưa nhưng mặt ướt hết. Anh đi tông và
quần jeans thì đã xắn đến gối. Không hiểu sao em bật khóc như đứa trẻ.
Anh cuống quýt xuống xe chạy đến hỏi han em đủ thứ, rằng em ốm à, mệt à
hay đau ở đâu nhưng em chỉ lắc đầu. Anh che áo mưa cho em và đưa em lên
xe.
Giá mà anh cáu với em thì em đã không khóc đâu anh ạ. Giá
mà anh đi muộn một tiếng cho ngớt mưa để em chờ thì em cũng không khóc
đâu. Tự nhiên em thấy thương anh quá, em vốn vẫn nhạy cảm với những gì
quá tình cảm anh dành cho em mà, em phiền phức, làm tội làm tình anh
phải không? Ngồi trên xe em ôm anh thật chặt, tháo cả mũ bảo hiểm ra để
được tựa đầu vào lưng anh. Anh hỏi em:
– Anh mà có ôtô thì vợ bớt khổ hơn vợ nhỉ? Hehe!
Em dúi vào lưng anh một cái:
– Em chả thích ôtô gì cả! Đi thế này mới được ôm!
Mặc anh hỏi han gì, em chỉ lắc hay gật đầu. Em nhớ ngày bé em hay ngủ
gật trên lưng mẹ thế này, rồi nghe tiếng mẹ từ lưng phát ra, lạ lắm anh
ạ! Rồi em thích được mẹ trùm kín áo mưa, đạp xe đèo em từ nhà trẻ về, đi
qua bao con đường mà em chỉ nhìn thấy mỗi đường chứ không thấy khung
cảnh xung quanh đâu, nên em cứ tha hồ mà cảm nhận chỗ nào đường trơn,
chỗ nào xóc, chỗ nào quành trái, quành phái mà đoán xem sắp về đến nhà
chưa. Hay anh nhỉ? Có lẽ bố mẹ em và anh luôn là người cho em cảm giác
mình vẫn còn là một đứa bé luôn được bao bọc và che chở. Mỗi tiếng sấm
vang lên em ôm anh thêm chặt hơn và cũng bày trò đoán đường như ngày xưa
đi cùng với mẹ.
Giờ đây anh mới là hiện tại, là tình yêu đẹp
nhất của em. Dù anh có đi xe máy hay thậm chí là xe đạp hay đơn giản
nhất là cầm ô đến che cho em và đưa em về thì em cũng vẫn yêu anh nhiều
nhất. Em không kể với anh về chuyện em vừa đi cùng người yêu cũ. Em
không biết anh có ghen hay không, nhưng em sợ anh ấy sẽ làm em và anh
mất cái khoảnh khắc gần gũi yêu thương hiếm hoi này. Những gì đã qua, em
không hứa là sẽ quên hoàn toàn nhưng em hứa sẽ không để nó ngang bằng
với anh. Quá khứ là những trang kỷ niệm đẹp, mà anh cũng có giống em,
nhưng hiện tại khác với quá khứ. Yêu mỗi người lại là những tình cảm
khác nhau, những cách bày tỏ tình yêu khác nhau…
Anh và em cười
giòn tan. Bên ngoài tấm áo mưa, những hạt nước vẫn cứ ào ào rơi từ trên
trời xuống. Em ôm anh thế này, dễ chịu hơn phải không anh?
Người yêu cũ – Em
Hôm nay thứ 7, ngày em về Hải Phòng mà lại mưa. Anh thấy có gì đó lo
lắng nên đánh xe tạt qua trường em xem em ra sao. Nỗi lo của anh hình
như không hề vô duyên chút nào, anh thấy em đang bị đám đông xô đẩy ở
cái mái chờ xe bus bé xíu. Anh bấm còi để thu hút sự chú ý của em, mà cô
gái đang ngáo ngơ kia cứ giả vờ kiêu ra mặt với anh như ngày xưa ấy
[:-)] Hồi lâu em mới nhận ra anh. Em hồ hởi vào xe một cách tự nhiên.
Rồi em đã nhận ra sự thay đổi ít nhiều trong xe, em đỏ mặt, bối rối. Anh
hiểu cảm giác của em lúc ấy, nhưng anh lại nghĩ rằng, giá mà mình cứ có
thể vô tư như thế thì tốt. Anh trách mình ngày xưa nông nổi, bỏ em đi
để chới với theo sau, để em bơ vơ cổng trường những chiều quen mong
ngóng anh đón đưa. Anh đã từng nghĩ mình không hợp nhau, anh cần một cô
gái biết thích nghi nhanh với những thú vui, sở thích, những thú ăn chơi
trác táng của anh mà anh đã không hề biết, niềm vui lâu dài và trọn vẹn
đâu thể có được từ những thứ đó. Anh yêu một vài cô gái, người ta lấp
đầy thời gian của anh bằng những cuộc đi shopping vô giới hạn, những
buổi party, những event lớn nhỏ đủ thể loại và ngay cả trong một buổi
tối tụ tập buôn dưa của bọn con gái. Rồi người ta cố gắng để xoá sạch và
thay thế những gì đã từng thuộc về anh và em; mấy cô công chúa ấy thay
hết tấm bọc ghế xe hơi của anh thành một màu hồng dễ thương nhưng khiến
người khác nhìn anh như một kẻ biến thái, những chiếc chuông gió rối mắt
làm anh điên lên những khi bực mình. Ngay cả chiếc khăn bông nhỏ xinh
mà em thường dùng lau mái đầu ướt mưa cũng được thay bằng chiếc khăn tay
làm điệu.
Anh choáng ngợp trong những hương nước hoa thơm
nhưng không quen mũi, choáng ngợp với những bản nhạc DJ dữ dội và mờ ảo.
Và càng như thế, anh càng muốn được sống lại trong những ngày còn em
hơn.
Hôm nay anh biết em đã có người yêu mới. Anh thoáng có
chút ghen tị. Không phải đâu, anh ghen tị lắm. Trước đây chưa bao giờ
anh coi em là quý giá và quan trọng đến mức anh có thể tiếc khi bỏ đi.
Nhưng anh nhầm, người ta có thể tìm được niềm vui tức thời trong sự xa
hoa và đám đông náo nhiệt, nhưng có được sự bình yên thực sự cũng chỉ có
trong tình yêu mà thôi. Anh đã cười, dù gượng gạo nhưng cũng cố tỏ ra
vẻ anh ổn để cho em thấy. Không biết nếu anh đánh rơi và để lộ cái nụ
cười gượng gạo đầy u uất bất ngờ ấy ra thì em có thương và lo cho anh
nữa hay không? Giá mà chiều nay anh không sĩ diện và có thể dẹp bỏ đi
cái tính tự trọng cao ngất trời ấy đi thì tốt biết bao. Anh sẽ mở lời gạ
em làm lại người yêu của anh trong vòng 2 tiếng thôi…
Quãng
đường từ Hà Nội về Hải Phòng mưa trắng xoá. Anh nhìn em lại ngáo ngơ
mong ngóng như trước đây vẫn thế. Người yêu mới của em hạnh phúc em nhỉ?
Người yêu mới – Em
Vợ yêu bé nhỏ của anh. Hôm nay trời mưa to thật em nhỉ? Anh đang đi có
việc thì gặp mưa nên tạt vào quán nước gần bus stop để tiện đón em.
Rồi anh thấy em bước ra từ xe của cậu ấy. Anh có thể nhận ra đó là
người yêu cũ của em. Anh đã tức giận đến suýt văng tục. Anh thấy thật lạ
khi em lững thững trong mưa mà không chạy vội vào mái che mà trú mưa.
Rồi anh thấy thương vợ của anh. Nếu anh có thể đưa em về bằng ô tô thì
em đã không bị ướt sũng đến tội thế này. Thấy anh, em bật khóc. Anh
cuống quýt, vợ của anh hiếm khi khóc mà cho anh thấy, em vẫn luôn giấu
nước mắt vào phía sau mà. Hoá ra vợ của anh thương anh. Em vẫn luôn
thương anh nhiều như thế mà anh không hay biết, mà không, anh có biết
nên mới càng được đà, cứ nghĩ dù có hành hạ em về mặt tinh thần đến mức
nào thì em cũng không bao giờ giận hay chia tay anh đâu.
Lúc
này anh mới thấy anh cũng thương em nhiều biết mấy, khi không có anh vợ
ngờ nghệch và vụng về chăm sóc bản thân đến mức nào. Vợ luôn cần phải có
một người đàn ông ở bên cạnh để chăm sóc và che chở. Người yêu cũ của
em chắc làm được. Còn anh, liệu anh có làm được không? Anh đã mất bao
nhiêu đêm trăn trở nghĩ sao cho sự nghiệp của anh được suôn sể, nghĩ sao
cho luôn được bạn bè nể phục nhưng chưa một lần nghĩ làm sao để em luôn
được hạnh phúc, em không còn phải khóc khi yêu anh. Anh đã giành cả đêm
để thức xem một trận cầu, đi cả ngày với đám bạn, du lịch cả tuần cùng
gia đình, nhưng chưa bao giờ anh dành 1 tiếng đồng hồ để đến đón em sớm
hơn, cho em không phải chờ đợi mỏi mòn những chiều mưa tầm tã. Anh thật
tệ khi không biết mình đang có một thiên thần bên cạnh. Cách em áp mặt
vào lưng anh thủ thỉ bao điều; cách em thập thò trong áo mưa để chơi trò
đoán đường với anh thật vô tư. Sao trước đây anh không biết giành thời
gian thật nhiều ở bên em nhỉ. Vợ yêu bé nhỏ của anh là cả một kho tàng
mà anh sẽ phải dành cả cuộc đời để khám phá. Và từng ngày anh sẽ khám
phá em từng chút, từng chút một em nhé!!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)




1 nhận xét:
câu chuyện xúc động quá, giống với chuyện của mình quá, thấy đồng cảm, được chia sẻ
Camera quan sat
Đăng nhận xét